Chương 461: Long Hổ Tranh Phong (3)

Lúc này mọi người mới reo hò ầm ĩ.

Những kẻ kêu tợn nhất là tỉ muội họ Ðiền và mười tám thiết vệ, những cao thủ như bọn Hàn Kiệt, Hứa Thương đều hoảng sợ trước uy thế của Hạng Thiếu Long, mặt biến sắc.

Kẻ thê thảm nhất là Phố Cao, không ngờ Hạng Thiếu Long lại lợi hại gấp trăm lần so với lời đồn.

Mỗi khi thanh Bách Chiến bảo đao chém vào Quản Trung Tà, đều để lại một vết mẻ trên thanh Trường Kích, còn chủ nhân của nó thì chấn động cả toàn thân.

Khi Quản Trung Tà đỡ được bảy đao thì đã đại khái nắm được đao pháp bách chiến của Hạng Thiếu Long, nhưng cảm nhận rằng mỗi đao khi chém tới tuy có sơ hở, nhưng vì đao pháp quá mạnh mẽ và hiểm hóc, lại thêm vẫn chưa nắm rõ được nên không thể nào phản kích được.

Đó cũng là chỗ khác nhau giữa đao kiếm, những chiêu số gạt đỡ trong kiếm pháp thông thường, gặp phải loại đao chủ về tấn công mạnh mẽ, mà đây là một loại binh khí vừa mới phát minh, nên rất lúng túng, dù cho hạng kiếm thủ cao cường như Quản Trung Tà, cũng cảm thấy thua thiệt nhiều lắm.

Bách Chiến bảo đao như trở thành sấm sét, biến thành từng luồng sáng, chém vào chỗ trống giữa hai người, mỗi đao đều chém tới Quản Trung Tà với góc độ không ngờ được.

Hạng Thiếu Long thì như trở thành một thiên thần khiến cho người ta khiếp sợ, phát huy toàn bộ đao pháp vừa mới lãnh ngộ, từng chiêu tấn công tới, không hề lưu tình, cũng không hề phòng hờ đối phương tấn công tới.

Quản Trung Tà có cơ hội trả đũa, vỏ của thanh bảo đao lại thi triển Mặc Tử kiếm pháp, bù đắp sơ hở của đao pháp.

Mọi người chỉ cảm thấy đao pháp của Hạng Thiếu Long rất kín kẽ, hoàn toàn không tìm ra được sơ hở của đao pháp.

Quản Trung Tà thì càng khốn khổ hơn.

Một tiếng keng thật lớn vang lên, Quản Trung Tà tuy đã giở hết tuyệt nghệ ra, đỡ được một đao nữa, nhưng rốt cuộc không thể chống trả nổi một đao này, bị ép cả người lẫn kiếm thối lui hai bước, bộ pháp rối loạn.

Hạng Thiếu Long đã biết cơ hội đã đến, quát lớn một tiếng, bước tới ba bước, Bách Chiến bảo đao giơ cao quá đầu, khi chân giậm đến bước thứ ba, thanh Bách Chiến bảo đao từ trên chém xuống, hướng thẳng vào giữa trán Quản Trung Tà.

Quản Trung Tà lâm nguy không loạn, lúc đó lùi thì đã muộn, ngoài cách giơ kiếm lên đỡ thì chẳng còn cách nào.

"Keng."

Ðao kiếm lại giao nhau.

Thanh Trường Kích không chịu nổi gãy lìa, còn thanh Bách Chiến bảo đao chém thẳng xuống trán, lúc này Quản Trung Tà đã biểu hiện thân thủ kinh người của mình, né ra sau khoảng một xích.

Hạng Thiếu Long thầm than trong lòng, thu đao dừng lại chứ không tiến tới nữa.

Quản Trung Tà lại loạng choạng thối lui một bước, tay chỉ còn nửa thanh Trường Kích, ở nơi trán có một vệt máu nhàn nhạt, chỉ là bị thương do đao khí.

Tiếng reo hò trợ oai, đột nhiên ngừng lại.

Hai người bốn mắt giao nhau.

Trời đất như dừng lại.

Một lát sau Quản Trung Tà nở nụ cười chua chát, ném nửa thanh kiếm trong tay, cúi người nói,Bách chiến bảo đao của Hạng đại nhân quả thật lợi hại, thuộc hạ cam chịu hạ phong."

Y không nói Hạng Thiếu Long võ công cao cường, chỉ khen thanh Bách Chiến bảo đao của gã, ý muốn nói là bại trong binh khí đối phương, cho nên vẫn không hoàn toàn khâm phục. Nhưng sự tình quả thật là như vậy.

Trong tiếng hoan hô như sấm động, bọn tiểu Bàn thầm kêu đáng tiếc, nếu chẳng phải thanh Trường Kích trong tay Quản Trung Tà không gãy làm hai đoạn, đảm bảo Quản Trung Tà đã biến thành một xác chết đầy máu.

Lã Bất Vi mặt tái xanh, không nói một lời.

Khuôn mặt Lã Nương Dung càng tái hơn, hoang mang nhìn hai người.

Tiểu Bàn ngó sang thấy Chu Cơ đang ngồi thừ ra, cười nói,Trận chiến này quả thật là tuyệt vời vô cùng, bảo đao và đao pháp của Hạng thái phó sáng chế ra khiến cho người ta đã khen không ngớt lời."

Hạng Thiếu Long và Quản Trung Tà vội vàng thi lễ với tiểu Bàn.

ánh mắt của mọi người không hẹn mà nhìn về phía Lã Bất Vi, xem thử y có tuyên bố gả Lã Nương Dung cho Hạng Thiếu Long hay không.

Khi Lã Bất Vi không biết ứng phó như thế nào, Chu Cơ ho khan một tiếng, lạnh lùng nói,Trận chiến này tuy mượn danh là vì Nương Dung, nhưng thực sự không phải như vậy, chuyện hứa hôn có thể hủy bỏ từ đây, Thiếu Long có ý gì?

Hạng Thiếu Long đương nhiên không phản đối, gật đầu trả lời,Tất cả hãy do thái hậu làm chủ."

Vương Hột đứng dậy bước ra, đến phía trước Hạng Thiếu Long, nhận lấy thanh bảo đao ngắm nghía rồi quay sang tiểu Bàn nói,Thiếu Long sáng chế ra loại binh khí này quả thật không thể tầm thường, nếu có thể cho bọn ky sĩ sú dụng, thì có thể tăng cho chiến thuật mã chiến của quân đại Tần ta, công lao rất lớn, có thể sánh với đánh thành chiếm đất, ảnh hưởng rất sâu xa, đã đồng nghĩa việc lập với quân công. Cho nên bổn tướng đề nghị thăng Hạng Thiếu Long làm đại tướng quân, phụ trách huấn luyện ba quân, đồng thời thống suất ba quân cấm vệ, đô ky, đô vệ, bảo vệ triều đình, tên gọi là đô thống đại tướng quân, mong bị quân ân chuẩn."

Vẻ mặt của bọn Lã Bất Vi và Lao ái đều trở nên khó coi vô cùng, nhưng không còn cách nào nữa bởi vì một người có thân phận như Vương Hột nói ra thì khó mà phản bác được.

Tiểu Bàn trong lòng cả mừng, khen y nói ra hợp với mình, rồi hân hoan tuyên bố,Lời đại tướng quân hợp với quả nhân, mong thái hậu chuẩn tấu!“ Chu Cơ lúng túng liếc về phía Lao ái, rồi trầm giọng,Thiếu Long làm đại tướng quân quả thật rất hợp, còn về chức đô thống có liên quan đến sự thay đổi binh chế trong thành đô, chuyện này quan trọng, cũng cần phải tính toán lâu dài."

Tiểu Bàn thầm mắng trong lòng, chỗ lợi hại đề nghị của Vương Hột chính là trao toàn bộ binh quyền giữ thành Hàm Dương cho Hạng Thiếu Long. Chu Cơ làm như vậy là có thể né nặng mà lấy nhẹ, chỉ để cho Hạng Thiếu Long thân làm đại tướng quân, tiểu Bàn tuy giận lắm nhưng cũng không còn cách nào, chỉ đành tuyên bố thăng Hạng Thiếu Long làm đại tướng quân.

Ai nấy đều hân hoan còn Phố Cao thì trước mặt đầy thức ăn nhưng cũng khó nuốt.

Hạng Thiếu Long nhận lời chúc mừng của mọi người, tiểu Bàn tuyên bố trước mặt mọi người năm ngày sau sẽ tế xuân tại Vị Hà, làm nhạt đi không khí căng thẳng của cuộc tỷ võ vừa rồi.

Hạng Thiếu Long nhìn thấy Phố Cao mặt mũi tái mét đang rỉ tai với Ðỗ Bích, nén không được hỏi nhạc phụ Ô ứng Nguyên rốt cuộc là đã đặt cược bao nhiêu cho mình.

Ô ứng Nguyên nén cười nhìn vẻ mặt của Phố Cao rồi hạ giọng nói,Chẳng qua chỉ có ba nghìn lượng hoàn kim!"

Ðối với người bình thường trăm lượng hoàn kim cũng đủ cho cả nhà sống thoải mái suốt cuộc đời, con số ba ngàn lượng hoàn kim thật sự quá lớn lại thêm Phố Cao lấy một đền ba, chả trách nào y lại rầu rĩ đến thế.

Lúc này buổi tiệc kết thúc, Lã Bất Vi thân chinh tiễn tiểu Bàn và Chu Cơ ra cổng, những người khác đều đứng dậy chúc mừng Hạng Thiếu Long, Quản Trung Tà và Lã Nương Dung thì đã chuồn mất.

Ðằng Dực và Kinh Tuấn thừa cơ đi trước một bước chuẩn bị ứng phó với phục binh của người Tề.

Khách khứa dần dần đi hết. Hạng Thiếu Long đi cùng với Ô ứng Nguyên, Vương Hột, Vương Lăng, Xương Bình quân, Hoàn Xỉ ra đến cổng, bọn Kỷ Yên Nhiên, Cầm Thanh đi phía sau.

Xương Bình quân cười nói,Theo ta thấy từ hôm nay trở đi, không có mấy người dám chính thức khiêu chiến với Thiếu Long nữa."

Hạng Thiếu Long cười khổ,Tất cả những cao thủ đệ nhất trong phim truyền hình, điện ảnh, tiểu thuyết võ hiệp của thế kỷ hai mốt đều có nỗi phiền não ấy, hy vọng mình có thể được ngoại lệ."

Đề xuất Voz: Khiêu vũ giữa bầy Les
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN