Chương 462: Thích Khách Nửa Đêm (1)

H

ạng Thiếu Long và Kỷ Yên Nhiên cưỡi ngựa đến chỗ chỉ cách Ô phủ khoảng vài con đường, Ðằng Dực và mấy chục chiến sĩ trong tinh binh đoàn đang chờ bọn họ.

Mọi người xuống ngựa, Ðằng Dực đến bên Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Người của chúng ta đã chiếm những chỗ quan trọng so với người của Ðiền Ðan cho nên giờ đây đã nắm rõ thế của kẻ địch, chỉ là Thiếu Long muốn giết hết bọn chúng hay là cố gắng bắt sống kẻ địch."

Hạng Thiếu Long nhìn con đường dài hun hút, hai bên đều có hàng cây cổ thụ, rất tối tăm, đó chính là những chỗ tốt nhất để bọn chúng phục kích.

Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Nhị ca có ý gì."

Ðằng Dực nói,Muốn bắt sống chúng phải mất nhiều công sức, nhưng vì người của chúng ta đông hơn chúng nhiều lần cho nên chúng biết chuyện không thành thì bỏ chạy, mới giăng ra thiên la địa võng bắt sống chúng, tiểu Tuấn đã điều động năm trăm quân đô ky đến đây giúp sức, đảm bảo sẽ không có kẻ nào chạy thoát."

Hạng Thiếu Long nói,Cứ làm theo ý của nhị ca! Lão cáo già Ðiền Ðan này thật lợi hại, vừa mới quay về Tề lại sai một toán ám sát đến Hàm Dương vì có Lã Bất Vi yểm trợ, khi chúng ta đến dự buổi tiệc mừng thọ, mới biết được một đoàn tạp kỹ có thể thấy mạng lưới tình báo của chúng ta có sơ hở, sau chuyện này phải tìm cách bù vào khuyết điểm này."

Ðằng Dực gật đầu rồi nói,Chúng ta đi thôi!"

Hạng Thiếu Long, Kỷ Yên Nhiên, mười tám thiết vệ đi theo Ðằng Dực và người của y men theo nhanh chóng, đi theo con đường không có ánh sáng ấy, chốc lát đã đến chỗ phục binh.

Ngoài hai chiếc đèn lồng lớn ở trước cửa Ô phủ, cả con đường đều tối mịt làm cho con người ta cảm giác chuyện thê lương.

Lúc này người của Ðằng Dực đã chia nhau chiếm những yếu điểm chiến lược, thậm chí còn trèo lên những cây cổ thụ khóa kín cả con đường.

Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Bây giờ ta mới nhớ lại, Quản Trung Tà cố ý để cho ta chém gãy thanh Trường Kích để giữ tính mạng, kẻ này quả thật cơ trí hơn người."

Ðằng Dực và Kỷ Yên Nhiên đều thở ra, trong tình huống ấy Quản Trung Tà vẫn bình tĩnh bảo toàn tính mạng của mình, quả thực là lợi hại.

Lúc này có người đến báo tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa, có thể ra tay bất cứ lúc nào, mọi người đều đợi lệnh của Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Kẻ địch giờ đây nhuệ khí vẫn còn mạnh, chúng ta hãy đợi chúng đến nửa canh giờ, lúc đó chúng hoang mang chính là thời cơ tốt nhất để chúng ta ra tay."

Ðằng Dực và Kỷ Yên Nhiên đều đồng thanh khen hay, Ðằng Dực nói,Ðã như thế chúng ta hãy sai người giăng lưới để bắt sống kẻ địch."

Khi Ðằng Dực hành sự, Hạng Thiếu Long dắt Kỷ Yên Nhiên đến một gốc cây, cười rằng,Ðêm nay quả thật là đêm rất hấp dẫn, với tính cách của Lã Bất Vi, bị mất mặt như thế này thì càng khơi dậy lòng mưu phản của y, may mà chúng ta còn có con hắc long, nếu không chúng ta sẽ đau đầu."

Kỷ Yên Nhiên ngửa mặt nhìn trời cao, trong mắt hiện lên tia hạnh phúc, áp sát vào gã mà rằng,Có phu quân đại nhân ở đây, Lã Bất Vi có thể làm gì được. Nếu nói hành quân đánh trận, Vương Hột còn lợi hại hơn cả Từ Tiên và Lộc Công, chỉ cần bảo vệ để không bị Lã Bất Vi hại chết, Lã Bất Vi và Mạc Ngao khó mà ngang nhiên khởi binh, vả lại sụ trung thành ái quốc của người Tàn, cả thiên hạ đều biết nào đến lượt Lã Bất Vi mặc sức thao túng, ngược lại thiếp càng lo hơn cho bọn Ðỗ Bích và Phố Cao, chúng đã có con bài tốt là Trường An quân Thành Kiều, có thể đem ra chống đối với bị quân, lợi dụng thái độ phản đối Lã Bất Vi của người Tần, lại thêm các thế lực của địa phương và lòng người ở ba quận phía đông chưa vững, bọn chúng nếu cấu kết với người Triệu, trừ phi không phát động, một khi đã phát động thì sẽ thành họa lớn không thể không đề phòng."

Hạng Thiếu Long trước nay khâm phục sát đất với kiến thức của vị ái thê này gật đầu,Ða tạ tài nữ giúp đỡ, ngày mai khi ta vào cung sẽ gặp bị quân, Lý Tư và Xương Bình quân thương lượng, để tránh khi xảy ra chuyện thì trở tay không kịp."

Kỷ Yên Nhiên đột nhiên thở dài, nói,Chuyện suốt đời mà Yên Nhiên cảm kích trời cao nhất, là được gả cho Hạng Thiếu Long từ ngày nước mất nhà tan, khi gặp chuyện không vừa ý thường cứ nghĩ đến việc kết liễu tánh mạng không ý nghĩa này, may mà không làm, nếu không làm sao có được thời khắc vừa nguy hiểm vừa đẹp đẽ như đêm nay."

Hạng Thiếu Long ôm vai nàng cảm động nói,Tài nữ đã coi trọng Hạng Thiếu Long này, ta là người phải cảm kích mới đúng."

Kỷ Yên Nhiên ngồi thẳng dậy hớn hở nói,Ðây chính là chỗ đặc biệt của phu quân, không coi thường nữ nhân của mình như nam nhân khác. Ô! Chắc giỜ này Thanh tỷ đang trò chuyện với Ð ình Phương, Chi Chi và Tiêu Trinh, Tiêu Phụng, chắc là đang nói tới chàng đó thôi."

Khi Hạng Thiếu Long định lên tiếng thì bùm một tiếng, ở trên trời nở ra một viên pháo hoa chiếu sáng cả con đường.

Dưới ánh sáng thấp thoáng có hơn mười người đang xông tới.

Hai người đứng dậy phát ra mệnh lệnh.

Cuộc chiến bắt đầu.

Nhất thời tiếng la hét vang lên bên tai.

Cuộc chiến trong khoảnh khắc đã trở thành cuộc đuổi bắt. Dưới thiên la địa võng phía bên Hạng Thiếu Long đặt ra, kẻ địch không chết thì bị thương hoặc là bị bắt sống ngay tại trận.

Dân chúng gần đó choàng tỉnh, đương nhiên không ai dám bước ra nhìn.

Tiếng vó ngựa, tiếng người xé nát cả một vùng.

Khi Hạng Thiếu Long quay về đến cổng Ô phủ, kẻ địch đã bị trói gô lại tập trung ở quảng trường trước căn nhà chính.

Kinh Tuấn nói,Giết được hai mươi lăm tên, bắt sống sáu bảy tên. ô! Xem ra nàng mỹ nữ uốn dẻo và tên hề không tham gia hành động này, hình như chúng ta chưa gặp bọn chúng."

Đề xuất Tiên Hiệp: Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN