Chương 463: Thích Khách Nửa Đêm (2)

Hạng Thiếu Long bước vào trong cửa phủ, chỉ thấy những người bị bắt tuy mặt mũi rầu rĩ, nhưng ai ai cũng có dáng vẻ bất khuất không sợ chết, trong lòng không thể than thầm.

Mình làm sao xử lý bọn họ đây?

Ðang lúc do dự thì có tiếng vó ngựa đến, Quản Trung Tà dắt theo một đám người xông vào như cơn gió, thi lễ nói,Hạ thuộc đến chậm một bước xin Hạng đại nhân thứ tội."

Bọn Hạng Thiếu Long biết y đến đây không phải có lòng tốt, không khí nhất thời căng thẳng.

Hạng Thiếu Long xuống ngựa lạnh nhạt nói,Cũng chẳng có chuyện gì lớn lao, chỉ có một bọn tiểu tặc, Quản đại nhân cứ dắt bọn chúng đi, còn xử lý thế nào, thì Quản đại nhân cứ báo cáo lại, mong rằng tử rày về sau không xảy ra chuyện này nữa là tốt."

Không những cả Quản Trung Tà, Ðằng Dực, Kinh Tuấn, Kỷ Yên Nhiên, đều cảm thấy ngạc nhiên. Ai cũng biết Hạng Thiếu Long không phải dễ dàng như vậy, chỉ là không biết gã làm gì.

Quản Trung Tà sững người một lát định lên tiếng, thì Hạng Thiếu Long lại phất tay nói,Hãy dẫn bọn chúng đi, ngày mai hãy báo cáo với ta, để biết người đứng sau lưng và lai lịch bọn người này."

Quản Trung Tà tuy kinh ngạc, nhưng không còn gì để nói nữa. Lập tức sai thủ hạ áp giải bọn chúng đi, cả những thi thể cũng không để lại Khi Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực vào trong đại sảnh, Kinh Tuấn ngạc nhiên nói,Tam ca sao dễ dàng bỏ qua cơ hội của Lã Bất Vi?"

Hạng Thiếu Long cười nói,Ðám người này không hề xuất hiện trong đoàn tạp kỹ, có thể thấy Lã Bất Vi đã sắp xếp trước, dù cho những kẻ này đã bị chúng ta bắt, cũng không có liên quan gì đến Lã tặc."

Kỷ Yên Nhiên gật đầu,Nếu không phải vì thế, Lã Bất Vi chính là kẻ ngu ngốc, cuộc chiến lần trước ở mục trường, đã khiến cho Lã Bất Vi phiền toái, lần này tự nhiên đã biết khôn."

Ðằng Dực nhíu mày,Nhưng tam đệ cũng không cần thiết giao bọn này cho Quản Trung Tà, chỉ cần tra chúng thật nghiêm, chí ít cũng biết được chúng vào Hàm Dương bằng cách nào, từ đó phát hiện ra manh mối, cứ cho Lã Bất Vi lo lắng cũng hay."

Lúc này bốn người đã ngồi trong đại sảnh, bọn thị nữ dâng trà lên, các thiết vệ giữ ở bốn bên.

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Lần này để Quản Trung Tà dắt bọn chúng đi, mục đích là câu con cá lớn ấy cho nên có thể tưởng tượng trong báo cáo ngày mai Lã Bất Vi sẽ đổ tội cho kẻ khác, đó là sách lược mà bọn chúng đã đặt ra trước, để có thể trừ khử đệ xong thì vẫn tìm cách giá họa cho người khác."

Kỷ Yên Nhiên vỡ lẽ ra,Ðó chính là Ðỗ Bích!"

Ðằng Dực vỗ bàn khen hay,Ta đã hiểu, Quản Trung Tà để nhiều người như thế vào thành Hàm Dương, tức là đã tắc trách, ta xem y làm sao có thể giữ nổi cái chức đô vệ thống lĩnh."

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Nếu không có hai con cờ Mông Võ, Mông Ðiềm e rằng vẫn không thể đụng đến Quản Trung Tà, nhưng giờ đây đã có Tiểu Võ hoặc Tiểu Ðiềm trở thành đô thống lĩnh, Lã Bất Vi không thể giằng co được nữa. Bắt đầu từ ngày mai ba quân giữ thành đều thuộc vào tay của chúng ta, Lã Bất Vi muốn tạo phản cũng còn khó hơn."

Kỷ Yên Nhiên than rằng,Phu quân đại nhân quả là tính toán như thần, nhưng mà e rằng cũng khó tránh được Lao ái sẽ lấy được chức này, thái hậu ủng hộ y hoàn toàn không phải là không có cơ hội."

Ðằng Dực cười,Lúc đó đã có Lã Bất Vi."

Lúc này có tiếng xe ngựa từ xa truyền vào, Kỷ Yên Nhiên vui mừng đứng dậy nói,Nhất định bọn Ðình Phương đã quay về!"

Nói xong thì cửa mở ra. Kinh Tuấn vui mừng đứng dậy hạ giọng nói,Tam ca chẳng phải bảo rằng sẽ đến võ sĩ hành quán tìm Khêu Nhật Thăng hay sao? Ngày mai chắc chắn thời tiết rất đẹp, chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa."

Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực đều cười.

Ðằng Dực chụp lấy vai Kinh Tuấn nói,Ðừng quên là ngày mai Hạng Thiếu Long của chúng ta phải đưa tên tiểu tủ nhà ngươi đến Lộc phủ chính thức cầu thân, ngươi thì chỉ muốn đánh giết."

Kinh Tuấn vui mừng ra mặt rồi gật đầu.

Lúc này có ả thị nữ đến bên Hạng Thiếu Long, hạ giọng nói,Mời đại nhân uống trà."

Hạng Thiếu Long không để ý thuận tay nhận lấy chén trà do nàng dâng lên.

Bỗng nhiên có ánh đao lóe lên trong tay tên thị nữ, trên bàn tay hiện ra một thanh trủy thủ sáng loáng đâm thẳng vào cổ họng Hạng Thiếu Long nhanh như điện chớp.

Hoàn toàn là phản ứng của bản năng, Hạng Thiếu Long ngả người ra sau né đòn trí mạng ấy, chén trà cũng đồng thời ném ra sau.

Ðằng Dực và Kinh Tuấn đồng thời đứng dậy, bọn Kinh Thiện cũng hoảng hốt lao tới.

Ả thị nữ ấy lật người phóng ra thanh trủy thủ trong lòng bàn tay, đồng thời lao ra phía cửa hông, thân thủ rất nhanh nhạy linh hoạt.

Hạng Thiếu Long vừa ngồi thẳng dậy, thanh trủy thủ đã cắm vào ngực kêu thảm, té xuống đất.

Hai người Ðằng Kinh hồn phi phách tán lao về Hạng Thiếu Long.

Các thiết vệ lúc này đã chặn được thích khách, cuộc kịch chiến bắt đầu.

Ðằng Dực và Kinh Tuấn đỡ Hạng Thiếu Long dậy, xé chỗ áo có cắm thanh trủy thủ, chỉ thấy phía trong mặc bộ áo giáp do Thanh Trúc chế tạo, may thanh trủy thủ chỉ xuyên qua một ít nên cả hai đều thở phào.

Hạng Thiếu Long thở ra kinh hoảng nói,Ðừng giết ả."

Ðằng Dực quát lớn,Hạng gia không sao, bắt sống ả lại!"

Một tiếng thét, ả thị nữ đã bị Ô Quan lật ngã xuống đất. Hạng Thiếu Long rút thanh trủy thủ ra ở đằng mũi có dính một chút máu. Các thiết vệ dẫn ả thị nữ đến trước mặt ba người. Hạng Thiếu Long nhìn lại, thì ra đó là mỹ nhân đã diễn trò uốn dẻo trong đoàn tạp kỹ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN