Chương 483: Tiểu Nhân Đã Phục (1)

V

ề đến Ô phủ, Hạng Thiếu Long vẫn nhớ đến nàng thiếu nữ kỳ lạ Thạch Tố Phương.

Ðằng Dực, Kinh Tuấn, Ô Quả, Triệu Ðại cùng Kỷ Yên Nhiên bàn bạc ai nấy thần sắc ngưng trọng.

Kỷ Yên Nhiên thấy gã về sớm mở miệng cười mà rằng,Bọn thiếp đang nghiên cứu làm thế nào để tìm ra bọn thích khách, nếu cứ để bọn chúng hành động thì thật là nguy hiểm."

Ðằng Dực nhíu mày nói,Vấn đề là chúng ta không thể công khai chuyện này, chỉ đành âm thầm thực hiện càng ít người biết càng tốt, nếu không thân phận của Quốc Hưng sẽ bị bại lộ."

Kinh Tuấn hừ nói,Ðệ thì không tin tên Quốc Hưng này."

Kỷ Yên Nhiên nhoẻn miệng cười,Chúng ta cũng không dễ dàng tin Quốc Hưng nhưng cũng cho y một cơ hội, để chứng thực được lời nói của mình!“ Hạng Thiếu Long đứng bên cạnh Kinh tuấn cười,Ðây gọi là bỏ tối về với sáng, cải tà quy chính, lãng tử quay đầu.

Tiểu Tuấn phải nhớ rằng rộng lượng cần dũng khí hơn cả thương yêu và cả thù hận."

Mọi người chưa từng nghe những câu nói như thế này, ngẩn người ra.

Kỷ Yên Nhiên hớn hở nói,Phu quân đại nhân đêm nay lòng dạ cao thượng, phải chăng là lọt vào mắt xanh của Thạch Tố Phương nữa?"

Hạng Thiếu Long nhớ tới Thạch Tố Phương thở dài nói,Thạch Tố Phương là một thiếu nữ rất kỳ lạ. Ta thấy nàng không có hứng thú với tình nam nữ, kẻ nàng yêu thích là Trang Chu, nàng có suy nghĩ đặc biệt khiến cho Lao ái phải mất hứng. Còn ta thì vì kính trọng nàng mà tránh ra xa, báo cáo đã xong, tài nữ đã hài lòng chưa."

Nghe gã nói thú vị đến thế thì Kỷ Yên Nhiên đã bật cười, còn bọn Kinh Tuấn thì đã sớm quen những lời nói của Hạng Thiếu Long.

ô Quả than,Có ai nói chuyện sinh động hơn Hạng gia? May mà tiểu nhân đi theo Hạng gia đã lâu cũng nhiễm được đôi chút, cho nên mới theo đuổi được Tiểu Vi Vi, không khỏi phụ lòng mong mỏi của Kinh gia."

Hạng Thiếu Long bây giờ mới biết Ô Quả theo đuổi Châu Vi vốn là có Kinh Tuấn giúp đỡ sau lưng, quay sang Triệu Ðại nói,Ngươi và huynh đệ sống ở Hàm Dương có thích không?"

Triệu Ðại lộ vẻ cảm kích gật đầu nói,Bọn thuộc hạ chưa bao giờ có những ngày vinh quang như thế này, chỉ cần nói ra tên của Hạng gia, thì dẫu là người trong phủ trọng phụ cũng phải kiềng mặt chúng tôi, Phương phu nhân lại giúp chúng tôi chọn thê tử, thành gia lập thất. Chao ôi! Phu nhân quả thật đã rời chúng tôi quá sớm." Nói đến Triệu Nhã thì hai mắt đỏ lên.

Ðằng Dực sợ gợi lại chuyện đau lòng cho Hạng Thiếu Long nên đổi sang nói,Chuyện phải làm ngay chúng ta phải điều một toán người về Hàm Dương phụ trách điều tìm những tên tử sĩ nguy hiểm kia. Ngoài ra còn phải thông báo cho Xương Văn quân, bảo y phải tìm cách báo cho bị quân, ngày mốt đã là lễ tế mùa xuân, ta e rằng kẻ địch sẽ hạ thủ khi bị quân rời khỏi cung. Theo thường lệ, đường đến Vị Thủy đã sớm định, không thể thay đổi nữa, thích khách lẻn vào trong dân chúng, rất khó phát hiện."

Hạng Thiếu Long đột nhiên giật mình, nhớ lại mình bảo vệ những nhân vật quan trọng khi còn ở thế kỷ hai mươi mốt, có thể nói là một chuyên gia chống khủng bố, nên chuyến này mình phải ra tay.

Mọi người thấy sắc mặt gã kỳ lạ như vậy tưởng rằng gã nghĩ ra điều gì, ngạc nhiên nhìn.

Hạng Thiếu Long phất tay hưng phấn nói,Lần này việc bảo vệ an toàn lễ tế mùa xuân hãy do ta phụ trách, sau buổi tảo triều ngày mai tiểu Tuấn hãy đi theo ta thị sát chỗ con đường dẫn ra lễ tế, chúng ta hãy đấu một trận với bọn tử sĩ ấy thử xem ai giỏi hơn."

Mọi người đều ngẩn ra nhìn gã. Hạng Thiếu Long mỉm cười,Chỗ lợi hại này của Phố Cao, giả sử bị quân xảy ra chuyện, ta và Xương Bình quân sẽ bị mang tội chém đầu, một viên đá mà ném được nhiều con chim, theo ta thấy Phố Cao xảo quyệt không kém gì Lã Bất Vi, chỉ là thiếu may mắn, cũng giống như trong trận quyết chiến lần trước giữa ta và Quản Trung Tà, đã đặt sai vào Thành Kiều!"

Rồi vươn vai nói,Lần này bọn chúng cũng kém may mắn bởi vì gặp phải Hạng Thiếu Long này."

Sáng hôm sau Hạng Thiếu Long vẫn thức sớm luyện đao như thường lệ, sau đó mới vào hoàng cung vì vẫn còn thời gian nên tranh thủ đi gặp tiểu Bàn.

Tiểu Bàn có lẽ là vị vua siêng năng nhất trong lịch sử nước Tần, vừa ăn điểm tâm, vừa nghe Lý Tư báo cáo. Thấy Hạng Thiếu Long đến, tiểu Bàn miễn mọi lễ tiết bảo gã ngồi xuống rồi nghiêm mặt nói,Phố Cao và Ðỗ Bích quả thật là to gan dám có mưu đồ với quả nhân, Quốc Hưng có thể lấy công để bù tội, đại tướng quân xem như thế nào để có thể thưởng y.

Hạng Thiếu Long nhìn Lý Tư rồi cười nói,Vi thần vẫn thích đại vương gọi là thái phó. Nếu đại vương gọi vi thần là đại tướng quân thì giống như bị quân đang sai vi thần cầm quân đi đánh trận."

Trong nước Tần e rằng chỉ có Hạng Thiếu Long mới có thể nói như thế với tiểu Bàn.

Tiểu Bàn cười ha ha nói,Chỉ cần gặp thái phó, bao nhiêu lo lắng của quả nhân đều trôi hết."

Rồi quay sang Lý Tư nói,Lý khanh gia hãy cho thái phó xem thử đồng tiền mới chúng ta sẽ ban ra sau khi hắc long xuất hiện!"

Lý Tư vui vẻ đưa đồng tiền mới cho Hạng Thiếu Long xem.

Hạng Thiếu Long cầm lên nhìn đồng tiền hình tròn, giữa có lỗ cũng hình tròn, có ẩn hiện hoa văn hình rồng.

Lý Tư quay về chỗ ngồi nói rằng,Kỷ tài nữ quả là danh truyền không ngoa, khi kiến nghị thay triều đổi chế của nàng không những thực hiện được mà còn liên quan đến sự thay đổi chính trị, đặt ra kỳ hạn tiến hành, chỗ nào cũng có điểm lợi, lại không phiền nhiễu đến dân chúng, xin báo lại với tài nữ, Lý Tư này đã khâm phục sát đất."

Tiểu Bàn rõ ràng rất sủng ái Lý Tư, cười rằng,Lý khanh đã quá khiêm nhường, Lý khanh cũng bỏ ra rất nhiều công sức để đề ra bản kiến nghị này, cũng đã lập công như Kỷ thái phó."

Lý Tư vội vàng quỳ xuống tạ ơn, tiểu Bàn trầm ngâm một lúc quay sang Hạng Thiếu Long nói,Lần này thích khách đến Hàm Dương, thái phó đã có cách gì để ứng phó chưa?"

Hạng Thiếu Long vui mừng nói,Bị quân hãy yên tâm, kẻ địch chỉ có một cơ hội duy nhất chính là lúc tế thần sông ngày mai mới có hành động bất ngờ nhưng giờ đây chúng ta đã biết rõ chuyện này, tình thế sẽ hoàn toàn thay đổi. Vi thần sẽ bí mật hợp tác với Xương Văn quân đánh ta kẻ địch, đảm bảo bị quân sẽ không bị mất một cọng lông lại còn khiến cho sáu nước nếm được thủ đoạn của chúng ta."

Tiểu Bàn kính gã như thần minh, mà rằng,Có thái phó lo chuyện này quả nhân đã yên lòng."

Hạng Thiếu Long nói,Nhưng bị quân phải hứa ngày mai phải để vi thần hoàn toàn xử lý, nếu không diệu kế khó thi hành."

Tiểu Bàn cười ha ha nói,Vậy thì ngày mai quả nhân trở thành thuộc hạ một ngày cho thái phó, để cho thái phó căn dặn là được."

Lý Tư cảm nhận được sự tin tưởng và chân thành giữa hai người, nở một nụ cười.

Rồi buổi tảo triều sóng yên gió lặng, nhưng đến khi Lã Bất Vi đề nghị phải tách diêm thiết quan thành hai, lập tức đã nổ ra một trận tranh luận kịch liệt.

Hạng Thiếu Long nghe được một lúc thì mới hiểu được đại khái.

Vốn là trước thời Hiếu Công, hầu như công thương nghiệp của nước Tần đều do quan phủ nắm giữ, nhưng vì sự phát triển nhanh chóng của sản xuất xã hội, nên về mặt kết cấu kinh tế đã diễn ra sự thay đổi sâu sắc, điều quan trọng nhất là sự ra đời của việc kinh doanh tư nhân.

Ðể đối phó với cục diện này, nước Tần đã lập ra cơ quan chuyên quản lý các loại công thương nghiệp, trong đó quan trọng nhất chính là diêm thiết quan, điều này liên quan đến hai vấn đề dân sinh và quân sự.

Theo sự mở rộng của nước Tần, các trung tâm rèn sắt ở phía đông lần lượt rơi vào tay người Tần. Công việc của diêm thiết quan ngày càng nhiều nên xảy ra tình trạng buôn lậu muối và sắt, lại thêm muối và sắt là hai chuyện không có liên quan với nhau, cho nên Lã Bất Vi mới đưa ra lời đề nghị này.

Vấn đề là đề nghị của Lã Bất Vi muốn dùng người của y để nắm giữ hai mạch máu kinh tế và quân sự nước Tần, cho nên bọn Xương Bình quân, Lý Tư mới lên tiếng cản lại, để sau khi hắc long xuất hiện mới thừa thế dành lấy hai chức này.

Đề xuất Võng Hiệp: Ta Có Một Sơn Trại
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN