Chương 484: Tiểu Nhân Đã Phục (2)
Cản trở thì dễ dàng hơn phản đối. Cuối cùng chưa ra quyết định, tiểu Bàn bảo sẽ xem lại, rồi buổi tảo triều cũng kết thúc.
Hạng Thiếu Long về lại quan thuộc, Ðằng Dực và Kinh Tuấn chờ cả buổi sáng, để cùng gã đi xem xét con đường ngày mai mà tiểu Bàn sẽ đi qua.
Hạng Thiếu Long nói,Tình hình thế nào?"
Ðằng Dực nói,Quốc Hưng vừa đến báo Ô Quả đã đưa y đi gặp các tướng lĩnh khác theo như y nói, vẫn chưa có manh mối gì về chuyện thích khách."
Kinh Tuấn nói,Ðệ và Xương Văn quân đã bàn bạc, y sẽ tìm cớ nào đó, ví như có nội thị đánh cắp vật của hoàng cung, ra ngoài đóng kín cửa phòng lại rồi lục soát từng nhà một, từ ngày Thương ưởng ban hành pháp luật, những kẻ biết chuyện không báo cũng sẽ đồng tội, chắc sẽ dễ tìm được những kẻ có nghi vấn, nhưng những kẻ này núp trong phủ tướng quân của Ðỗ Bích hoặc sẽ trong nội phủ đại thần thì cũng sẽ khó khăn lắm."
Hạng Thiếu Long nói,Ngàn vạn lần đừng làm bừa, chúng ta hoàn toàn không cần làm gì, không cần Quốc Hưng phải thám thính nữa, để tránh đánh cỏ động rắn."
Ðằng Dực nói,Hình như tam đệ nắm chắc việc bảo vệ an toàn cho bị quân vào ngày mai?"
Hạng Thiếu Long mỉm cười gọi Triệu Ðại đến dặn dò cứ y như lời thông báo cho Xương Văn quân và Quốc Hưng rồi cùng Ðằng Dực và Kinh Tuấn xuất phát.
Rời khỏi thành Hàm Dương, men theo quan đạo tiến lên phía thượng du của sông Vị Thủy. Trong nhất thời cả mục đích của chuyến đi cũng quên mất.
Mặt hồ xanh thẳm và cỏ cây tốt tươi. Trên đồng cỏ chốc chốc lại gặp những mục dân đuổi những bầy cừu và ngựa khiến cho đất trời thêm sức sống.
Ðằng Dực chỉ một ngọn đồi nhỏ đầy cây cối, nói rằng,Nếu nấp ở trên đó rồi ngầm đặt cung nỏ, có thể bắn bất cú mục tiêu nào đi ngang quan đạo."
Hạng Thiếu Long lúc này mới quay về thực tế, căn dặn Kinh Tuấn đánh dấu lại những chỗ mà thích khách có thể ẩn nấp.
Tuy đã qua giờ ngọ nhưng đoạn đi ngang qua khu rừng rậm, mây mù vẫn chưa tan, trong không trung vẫn đầy hơi nước, khiến cho tầm nhìn không rõ ràng. Ðằng Dực biến sắc nói,Xem ra ngày mai sẽ có sương mù đối với chúng ta sẽ rất bất lợi."
Hạng Thiếu Long thản nhiên nói,Ðệ thấy không phải hoàn toàn bất lợi, chí ít chúng ta cũng biết được kẻ địch sẽ ra tay ở nơi có sương mù nhiều nhất trên đường đi đến sông Vị Thủy, mà không ra tay lúc ta quay về, thứ đến mây mù nhiều thì có lợi cho hắc long xuất hiện."
Kinh Tuấn nói với vẻ ngưỡng mộ,Tam ca quả thật là sáng suốt."
Hạng Thiếu Long cười nói,Hai người có nghe chuyện chọn nhầm xe hay chưa?"
Ðằng Dực và Kinh Tuấn đều ngạc nhiên kêu lên. Hạng Thiếu long mới nhớ lúc chuyện này xảy ra sau khi tiểu Bàn trở thành Tần Thủy Hoàng, Trương Lương đã dùng đá đập nhầm một chiếc xe, vội vàng lấp liếm rằng,Tức là ngày mai khi xảy ra chuyện, chỉ cần bị quân nấp trong một chiếc xe khác chúng ta có thể dễ dàng dụ kẻ địch ra, rồi sau đó tiêu diệt."
Kinh, Ðằng hai người đều kêu hay, đến lúc này thì không cần quan sát tình hình nữa, đến sông Vị Thủy gặp Kỷ Yên Nhiên đang thao luyện hắc long rồi cùng nhau về thành.
Về đến Ô phủ thì trời đã về chiều.
Ðào Phương thông báo Ngũ Phù đã đến, đang đợi Hạng Thiếu Long ở sảnh đông.
Kỷ Yên Nhiên nói,Kẻ dò thám đã đến, song không cần đi đến Túy Phong lâu nữa. Ðừng quên rằng hai đêm nay chàng đã không ở bên cạnh bọn thiếp, không ngủ sớm chàng làm sao có tinh thần để ứng phó với thích khách."
Hạng Thiếu Long nói,Dù cho ta có đủ tinh thần ta cũng không lãng phí với những nữ nhân khác, Hạng Thiếu Long này đã có cả thiên hạ, ngoài thê thiếp của ta, không gì có thể khiến ta động lòng nữa."
Kỷ Yên Nhiên mỉm cười ngọt ngào.
Ðến sảnh phía đông chỉ thấy Ngũ Phù đứng ngồi không yên, trong lòng buồn cười, bước lên nói,Ngũ lâu chủ không nên đến đây, nói không chừng người của Lao ái và Lã Bất Vi nghi ngờ."
Ngũ Phù đã sớm chuẩn bị, khúm núm đáp rằng,Hạng đại nhân yên tâm, tiều nhân rất cẩn thận."
Hai người cùng ngồi xuống Ngũ Phù hạ giọng nói,Bị quân biết chuyện này thì có phản ứng không?"
Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười, thản nhiên nói,Ðương nhiên là mặt rồng đại nộ nhưng vì có thái hậu nên ngầm đề phòng, đợi tìm có chứng cứ, lúc đó coi thử thái hậu làm sao bảo vệ nổi y. Bị quân rất khen ngợi tấm lòng trung nghĩa của lâu chủ, đang nghĩ thử xem làm sao thưởng cho ông."
Ngũ Phù nói,Chỉ cần làm việc cho bị quân và Hạng đại nhân, tiêu nhân đã thỏa mãn trong lòng, tuyệt không nghĩ đến chuyện được nhận thưởng."
Hạng Thiếu Long cố ý nói,Hay là ban cho lâu chủ một chức vụ! Nhưng Túy Phong lâu của ông phải trao cho người khác, bởi vì không có người làm quan nào lại vừa quản lý kỹ viện nữa, nói ra thật khó nghe, huống chi Ngũ Lâu chủ đã sớm kiếm đủ rồi kia mà."
Ngũ Phù mừng lắm cười hớn hở nói,Ðó chỉ là chuyện nhỏ, Phố gia trước nay luôn muốn mua Túy Phong lâu của tiểu nhân, nếu như chuyện này thành, tiểu nhân sẽ tặng một nữa số tiền ấy cho đại nhân, tiểu nhân biết đại nhân không coi tiền tài là gì nhưng đó chính là tâm ý của tiểu nhân."
Hạng Thiếu Long nghĩ thầm món quà này quá lớn.
Ðột nhiên thấy Ngũ Phù thật sự chỉ là luồn lách giữa các bên, dù cho bên nào được thế, thì y cũng đều được lợi ích.
Do đó, kẻ này không hoàn toàn không có giá trị lợi dụng.
Nhất là ngày mai hắc long xuất hiện nhất định sẽ chấn động cả trong triều ngoài nội, lúc đó thanh thế của tiểu Bàn ngày càng tăng, hạng người nhìn gió bẻ đà như Ngũ Phù chắc biết rõ nên xoay về hướng nào.
Ngũ Phù lại khúm núm nói,Hạng đại nhân nếu có hứng thú với cô nương nào trong Túy Phong lâu của tiểu nhân, chỉ cần nói một tiếng tiểu nhân sẽ lập tức đưa đến hầu hạ cho đại nhân, dù cho Mỹ Mỹ, tiểu nhân cũng có cách."
Hạng Thiếu Long nói,Ngươi không sợ Lã Bất Vi sao?"
Ngũ Phù thở dài,Sợ cũng chẳng còn cách nào nữa, Mỹ Mỹ dùng cái chết uy hiếp không chịu làm thiếp cho Lã Bất Vi Ðương nhiên! Nếu tiểu nhân có nhan sắc như Mỹ Mỹ, cũng không chịu gả vào phủ trọng phụ."
Hạng Thiếu Long bất ngờ, té ra nàng sợ quyền uy của Lã Bất Vi chứ không phải cam tâm tình nguyện nghe theo y.
Lúc ấy trong lòng không còn hận nữa mà dâng lên một niềm thương cảm,Lã Bất Vi xử lý chuyện này như thế nào?"
Ngũ Phù cười khổ nói,Y còn cách nào nữa? Chẳng qua là chỉ dùng lợi lộc và uy quyền để dụ dỗ tiểu nhân thôi!
Lao ái cũng thúc ép tiểu nhân, tiểu nhân bị kẹp ở giữa, ngủ không hề ngon giấc. Hạng đại nhân chỉ nhìn dáng vẻ của tiểu nhân thì đã biết."
Hạng Thiếu Long nhìn kỹ lại mặt mũi của y quả nhiên hai mắt sâu hoắm, trông rất tiều tụy, mỉm cười rằng,Ðã biết như thế sao lúc đầu còn làm? Lã Bất Vi làm gì có nhân tính nhưng lâu chủ chỉ muốn giúp y, phải chăng là muốn tự tìm cái khổ Ngũ Phù trước tiên ngẩn người ra rồi mặt tái nhợt, run giọng nói,Tiểu nhân không hiểu mấy câu vừa rồi của đại nhân.
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Cả Mạc Ngạo cũng không thể nào lừa nổi ta, Ngũ Lâu chủ thử hỏi mình có bằng Mạc Ngạo không?"
Ngũ Phù quy xuống đất ngạc nhiên nói,Hạng đại nhân đã hiểu nhầm tiểu nhân nếu tiểu nhân có ý lừa gạt...“ Hạng Thiếu Long cắt ngang lời y,Ðừng thề sống thề chết nữa nếu không ta sẽ thế thiên hành đạo, thực hiện ngay lời thề của ngươi đấy."
Ngũ Phù kêu lên thảm thiết,Xin hãy tin lời tiểu nhân, tiểu nhân quả thật...“ "Keng."
Thanh Bách Chiến bảo đao đã rút ra, Ngũ Phù hoảng sợ đã té bật ra, trán lấm tấm mồ hôi, mặt như xác chết.
Hạng Thiếu Long đút thanh đao vào lại vỏ hờ hững nói,Quả thật không muốn giấu ngươi, bên cạnh Lã Bất Vi và Lao ái, đều có người của ta cho nên bổn nhân mới biết được mọi chuyện. Chỉ cần lâu chủ nói dối thêm một câu nữa, Hạng Thiếu Long này sẽ lấy bảo đao chém đầu của ngươi xuống đem ra chợ cho dân chúng coi, bởi vì ngươi đã phạm vào tội khi quân.
Ngũ Phù ngẩn ra một lúc, rầu rĩ nói,Tiểu nhân đã phục!"
Đề xuất Huyền Huyễn: Binh Lâm Thiên Hạ