Chương 485: Hắc Long Xuất Hiện (1)
N
gày lập xuân.
Trăm họ người ở Hàm Dương đa số đều thay áo mới dắt díu nhau ra thượng du sông Vị Thủy để tham dự lễ tế mùa xuân.
Trên đường người đi không ngớt nhưng rất có trật tự.
Dưới sự chỉ huy của Ðằng Dực, Kinh Tuấn, Quốc Hưng, ba vạn quân đô ky đều được điều động canh ở ven đường duy trì trật tự.
Nếu có thích khác thì chúng chỉ có thể lợi dụng khu rừng bên đường yểm hộ để tiến hành hành động ám sát.
Chu Cơ, Lã Bất Vi và các công khanh đại thần, trời chưa sáng đã đến hoàng cung hội họp với tiểu Bàn, trước tiên tới các tổ miếu tế các tiên vương rồi mới xuất phát.
Tiểu Bàn được Xương Văn quân và các cao thủ cấm vệ yểm hộ, y như theo kế không ngồi trên xe ngựa có cắm Hoàng Xí, hóa trang thành một tên cấm vệ lẫn vào trong đám cấm vệ ấy.
Còn người ngồi trong xe là Kinh Thiện lúc này giả trang thành tiểu Bàn. Sự linh hoạt của y có thể so sánh với Kinh Tuấn, cho nên là người tốt nhất để ứng phó các biến cố bất ngờ. Hạng Thiếu Long sợ y xảy ra chuyện nên sai lắp các tấm sắt trong thùng xe, giống như các loại xe chống đạn của thế kỷ hai mươi mốt.
Ðoàn người kéo ra khỏi cung men theo sông Vị Thủy tiến lên.
Dân chúng đứng hai bên đường tung hô tỏ sự ủng hộ đối với nhà vua.
Hai đội cấm vệ quân mỗi đội gần một trăm người dắt theo chó dữ men theo khu rừng rầm hai bên quan đào rà soát khắp nơi, để đề phòng kẻ địch ẩn mình trong rừng rồi bắn tên ra.
Còn các chiến sĩ của Ô gia thì giả thành dân bình thường, trà trộn vào trong dân chúng giống như mật thám của thế kỷ hai mươi mốt, giám sát những kẻ đáng nghi trong đám đông này.
Hạng Thiếu Long thúc ngựa đi sau xe của Kinh Thiện, không ngừng chỉ huy hành động của cấm vệ quân, phát huy hết những gì đã học ở thế kỷ hai mươi mốt.
Một đội cấm vệ quân mở đường phía trước tiếp theo là xe chở Kinh Thiện, đến nơi nào người dân cũng nhường đường rồi quỳ xuống đất bái lạy.
Hai bên đoàn xe là hai hàng cấm vệ, hàng ngoài thì tay cầm thuẫn, hàng trong thì tay cầm cung tên, có thể nói phòng thủ rất kín kẽ.
Hạng Thiếu Long đi tụt về phía sau song song với tiểu Bàn, Lý Tư, Xương Văn quân.
Tiểu Bàn hân hoan nhìn quân đô ky trên một ngọn đồi đang ra hiệu an toàn nói,Sự bố trí của thái phó giúp cho quả nhân mở rộng tầm mắt."
Lý Tư mỉm cười nói,Dù cho thích khách có ba đầu sáu tay, cũng không thể nào hạ thủ, được biết khó mà rút lui."
Hạng Thiếu Long nhìn lên trên mây mù đang giăng ở không trung, mỉm cười nói,Kẻ địch đã có kế hoạch, tất sẽ có cách ứng biến. Theo thần thấy chúng sẽ đột kích từ phía trên, chỉ cần leo được lên ngọn cây, thì có thể bắn đá xuống, nếu chúng ta không chuẩn bị, bọn thích khách trà trộn trong đám đông sẽ ra tay, mục tiêu rõ ràng như thế này quả thật có thể đắc thủ Tiểu Bàn, Lý Tư và Xương Văn quân nhìn lên ngọn cây đầy mây mù trong lòng bỗng run sợ.
Hạng Thiếu Long tiếp tục nói,Phía trước là một mảng rừng rậm, dù là hạ thủ hay bỏ chạy, đều là nơi lý tưởng cả.
Nếu muốn ra tay, chắc là chỗ này."
Tiểu Bàn cảm kích lắm, mắt quắc lên. Ngược lại, Lý Tư và Xương Văn quân cảm thấy bắt đầu căng thẳng, không có hứng thú nói chuyện nữa.
Hạng Thiếu Long nhủ thầm,Tần Thủy Hoàng rốt cuộc là Tần Thủy Hoàng, lá gan lớn hơn người ta nhiều."
Một chân thúc bụng ngựa đuổi theo xe chở Kinh Thiện.
Toán đi đầu đã tiến vào mảnh rừng rậm.
Mây mù càng dày đặc hơn, tầm nhìn không ra khỏi mười bước. Ðoàn xe chưa đến nhưng có tiếng trống nhạc vang lừng truyền đến. Dân chúng quỳ phục ở ven đường, đợi xe ngựa đi qua.
Chiếc xe chở Kinh Thiện đã tiến vào trong rừng.
Bọn cấm vệ đã sớm được căn dặn nên nâng cao tinh thần cảnh giác, chuẩn bị ứng phó với cuộc đột kích.
Hạng Thiếu Long ngược lại cảm thấy bình tĩnh mắt dõi theo Ô Quả lúc này đang chen lẫn trong đám dân chúng, Ô Quả ra hiệu không phát hiện ra gì nhưng điều đó không có gì là lạ.
Kẻ địch nếu cả bản lĩnh ngụy trang cũng không có, thì không cần phải đến đây nữa.
Là một cao thủ trở thành một tử sĩ muốn hành thích một mục tiêu nào đó, thì họ sẽ có một sức mạnh đáng sợ.
Hạng Thiếu Long phát ra mệnh lệnh cho các thiết vệ xung quanh, Ô Ngôn lập tức tản ra, đuổi theo sau xe chở Kinh Thiện nâng cao cảnh giác.
Ðoạn đường đi ngang cánh rừng rậm chỉ có nửa dặm nhưng dài như thế kỷ.
Thật là bất ngờ, cây cối bắt đầu thưa dần, khi sắp ra khỏi cánh rừng vẫn không thấy thích khách xuất hiện.
Tiếng chảy của dòng Vị Thủy truyền đến bên tai.
Tiếp theo là một khoảng rộng rãi con sông đang chảy phía trước, mây mù giờ đây chỉ còn bàng bạc phủ một lớp mỏng trên mặt đất.
Khi Hạng Thiếu Long đang thở phào thì đột nhiên có chuyện xảy ra.
Một âm thanh kỳ lạ vang lên, khi Hạng Thiếu Long vẫn chưa biết rõ là chuyện gì, bọn cấm vệ bảo vệ hai bên xe rơi xuống ngựa, tiếp theo là âm thanh đáng sợ vang lên, vì vật đó đã bay bằng một tốc độ kinh người vào trong thùng xe.
Tên đánh xe cũng bị vũ khí lợi hại đó hớt mất đầu, ngã xuống xe, tám thước ngựa kéo xe cũng phải đổ máu ngã xuống đất.
Còn thùng xe thì bị rách một mảng lớn.
Dân chúng bên đường chạy tán loạn khắp nơi, nhất thời tiếng khóc vang trời, địch ta khó phân. Hạng Thiếu Long quát lớn một tiếng, rút thanh Bách Chiến bảo đao xông về phía trước.
Có mấy tên từ hai bên đường xông ra.
Bình một tiếng, một người trong số ấy dùng cây thiết côn nặng nề đập vào cánh cửa xe, lúc này những tên cấm vệ đi theo hộ vệ xe chưa bị thương cách đó ngoài mười bước.
"ôi!
Một kẻ muốn nhảy lên xe thì bị trúng tên ngay mặt, ngã ngửa xuống đất.
Các thiết vệ đều đồng thời bắn tên ra, những kẻ đánh lén đều lần lượt trúng tên mất mạng. Trong đó có hai người phóng ra sau, lẫn vào trong rừng thưa tránh được ngọn tên.
Bọn Hạng Thiếu Long xông tới bao vây.
Hơn mười bóng người chia đường tháo chạy về phía bờ sông.
Tiếng vó ngựa vang lên các thiết vệ đuổi theo.
Hạng Thiếu Long đến bên chiếc xe quát lớn,Mọi người giữ yên!“ Khi đám đông chấp hành như lệnh, Hạng Thiếu Long chui người vào trong xe thì thấy Kinh Thiện ló đầu ra, mặt không còn chút máu, lè lưỡi nói rằng,May mà có vách sắt nếu không tiểu tử khó giữ mạng."
Hạng Thiếu Long nhìn lại thì thấy trên mặt đất có hơn mười bánh xe bằng sắt hình tròn, có răng cưa vừa mỏng vừa nhọn, sáng lấp lánh.
Bên cạnh chiếc xe là mười ba tên cấm vệ tất cả đều chết ngay tại trận, mắt trợn trừng. Những tấm thuẫn bằng gỗ vương vãi khắp nơi.
Loại bánh xe hình tròn dùng lực bàn tay để ném này, có sức sát thương hơn cả cung nỏ, cả thuẫn bài cũng không đỡ được Rồi nhìn lại thùng xe vết gỗ bị vỡ ra, lộ ra vết sắt đã bị thủng vào, bắt đầu cảm thấy run sợ.
Trong đó có hai bánh xe đã bay vào trong xe, cứa đứt áo giáp của Kinh Thiện, may mà chỉ sát thương ngoài da.
Cả đoàn người dừng lại, đám đông bị đuổi qua một bên và tránh xa hiện trường, rồi Ô Quả đi quan sát xem có thích khách nào còn lẻn vào không.
Bọn tiểu Bàn đến bên cạnh Hạng Thiếu Long thấy cảnh ấy đều ngạc nhiên.
Lúc này Xương Văn quân sai người đến bao vây. Thích khách đã bơi sang bờ bên kia, chỉ bắn chết ba người. Hạng Thiếu Long xuống ngựa kiểm tra những tên thích khách bị bắn chết, mỗi người bị trúng ít nhất cũng ba mũi tên, đều chết ngay tại trận, không còn manh mối gì để điều tra nữa.
Lúc này bọn công khanh đại thần như Vương Lăng, Vương Hột, Lao ái, Lã Bất Vi hoảng hốt lao đến, thấy Kinh Thiện từ trong xe bước ra, đều ngạc nhiên lắm. Tiểu Bàn bỏ mũ xuống, lộ ra mặt rồng, lạnh lùng nói với Quản Trung Tà,Lập tức xét thành cho quả nhân, nếu có hung đồ vẫn còn ở lại trong thành, thì ngươi không cần làm đô vệ thống lĩnh nữa."
Rồi đưa mắt nhìn mấy thi thể nằm dưới đất nói,Hãy hậu táng cho quả nhân!“ Không muốn nhìn nữa, đi đến nơi diễn ra lễ tế mùa xuân.
Tuy vừa mới xảy ra thảm kịch nhưng rất ít người biết chuyện này, cho nên không khí vẫn cứ náo nhiệt.
Khi tiểu Bàn, Chu Cơ, Lã Bất Vi và các công khanh đại thần bước lên đài tế, tiến tấu nhạc vang lừng, hàng trăm ngàn dân chúng được sắp xếp bên bờ trái, quỳ phục xuống đất tung hô vạn tuế.
Ðằng Dực và Kinh Tuấn chỉ huy quân đô ky phụ trách duy trì trật tự.
Từ khi Thương ưởng biến pháp, trong bảy nước thất hùng thời Chiến Quốc thì người Tần giữ quy cũ và nghe lời nhất Dù cho như thế này, tất cả vẫn đâu vào đấy.
Bọn Hạng Thiếu Long vì mới trải qua chuyện vừa rồi, sợ lại có thích khách lẫn trong đám đông, cho nên đã dựng lên bức tường người và ra đặt một cự ly an toàn cho tất cả mọi người.
Mây mù lại bắt đầu dày đặc, ngưng tụ trên mặt sông và không tản ra khiến cho người ta cảm giác thật là bí hiểm.
Hạng Thiếu Long để ý quan sát vẻ mặt của Ðỗ Bích và Phố Cao đang ngồi trên đài, chỉ thấy vẫn như thường ngưng chốc chốc có những động tác nhỏ cho thấy sự bất an trong lòng, thì biết rằng hai người này hoang mang lúng túng vì cuộc ám sát thất bại.
"Bùng."
Tiểu Bàn cầm chiếc đuốc châm vào chiếc đỉnh lớn ở trên đài cao, ngọn lửa bùng lên, khói bốc lên trời lẫn vào trong hơi nước.
Mọi người đều im lặng mở tế văn ra, đọc lớn lên.
Chỉ thấy y đứng hiên ngang, khí độ trầm lắng, quả là có uy thế.
Ðằng Dực đến bên Hạng Thiếu Long nói,Nghe nói Tiểu Thiện suýt chút nữa cũng mất mạng, không ngờ kẻ địch cũng lợi hại đến thế."
Hạng Thiếu Long nói,Nếu mục tiêu là đệ, e rằng đệ đã mất mạng, không ngờ đối phương lại có vũ khí đáng sợ đến thế Ðằng Dực nhìn dòng Vị Thủy đầy sương mù hoàn toàn không thấy bờ bên kia, đẩy vào gã nói rằng,Ðến rồi!"
Hạng Thiếu Long vốn không nhìn thấy gì, được y nhắc nhở thì đột nhiên nhìn quanh, quả nhiên nước sông như có một vật gì đó khuấy động.
Những kẻ đứng gần bờ cũng thấy được chuyện lạ này, ngạc nhiên chỉ chỉ trỏ trỏ.
Trên bờ bọn Lã Bất Vi ai nấy cũng há mồm, nhìn về phía mặt sông.
Dân chúng ngồi ở phía sau đều kiễng chân lên ngó.
Tiếng đọc tế văn của tiểu Bàn dần bị tiếng ồn át hẳn.
Bỗng nhiên một chiếc đuôi rồng nhô lên khỏi mặt nước được khoảng nửa trượng, rồi đập mạnh xuống, nước bắn tung tóe, sương mù ở đó tản ra, hai người Hạng Ðằng không ngờ Kỷ Yên Nhiên lại làm được điều này, còn sinh động hơn cả lúc diễn tập, nên cũng giật mình.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Không Phải Hí Thần