Chương 532: Đấu Tranh Quyền Lực (1)

K

hi đoàn thuyền cập bến ở Cốc thành, trời vẫn chưa tối.

Khi Phòng Sinh hớn hở kéo Hạng Thiếu Long xuống thuyền, Trương Tuyền gọi gã lại bảo,Phụng tiểu thư muốn dùng xe, ngươi hãy đi chuẩn bị."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Xe ở đâu?"

Trương Tuyền nói với vẻ không vui,Ðôi mắt của ngươi để ở đâu rồi? Trên bến chẳng phải có hai cỗ xe ngựa đó sao?"

Hạng Thiếu Long vừa mới nói dứt lời thì liền bị mắng.

Xe ngựa tuy ở trên chiếc thuyền kia, có lẽ đã được khiêng xuống, chẳng qua trong lòng gã đang nghĩ tới việc bỏ chạy, nên mới nói bừa mà thôi.

Phòng Sinh ngầm ra hiệu cho gã, Hạng Thiếu Long cùng Phòng Sinh bước lên tấm ván bắc ngang xuống thuyền.

Ðang lúc chưa vững Chân thì đột nhiên có kẻ đẩy mạnh từ sau lưng gã, gã mất thăng bằng, đổ ập ra phía trước, va vào lưng Phòng Sinh.

Hai người loạng choạng nhảy ra khỏi tấm ván, đặt chân lên trên bờ, nếu không phải tấm ván này có tay vịn, nói không chừng đã rơi xuống sông.

Hạng Thiếu Long đứng dậy, Phòng Sinh ôm chân trái, đau đến nỗi toát mồ hôi, mặt mũi nhăn nhó.

Trên thuyền cười ầm.

Chỉ thấy bọn Cốc Minh đứng quanh một tên người thấp, to bè, chỉ trỏ bọn họ mà cười.

Có người kêu,Nhìn Thẫm Lương nhà người cao lớn rắn chắc như thế, té ra là hạng yếu ớt, chỉ nhìn chứ không dùng được Vu Tuấn đại ca chúng ta chỉ vô ý chạm phải, thế mà đã ngã chổng bốn vó lên trời, lại còn bảo tinh thông võ nghệ."

Hạng Thiếu Long nhận ra kẻ lên tiếng là Phú Nghiêm, một người trong phe của Cốc Minh, Trương Tuyền xuất hiện ở lan can tàu, giận dữ quát bọn Cốc Minh,Chuyện gì?"

Cốc Minh tỉnh bơ nói,Hai tên này cả đi cũng không biết, còn trách ai được."

Nói xong nhảy lên bờ bỏ đi mất.

Trương Tuyền tức giận nhìn Hạng Thiếu Long, mắng mấy tiếng,Ðồ vô dụng!" rồi quay đi.

Hạng Thiếu Long đã nổi giận thật sự, lặng lẽ đỡ Phòng Sinh dậy, Phòng Sinh kêu đau liên hồi, nói,Chân của ta đã gãy!

Hạng Thiếu Long hận không lập tức đuổi theo bọn Cốc Minh, giết sạch bọn chúng, nói với vẻ áy náy,Là ta đã liên lụy huynh."

Phòng Sinh cười khổ nói,Bọn chúng vốn là muốn gây thương tích cho huynh, khiến cho huynh không thể đánh xe được, chao ôi! Ðêm nay ta và huynh không cần phải lên bờ nữa rồi."

Lúc này có mấy kẻ đánh xe chạy tới, giúp Hạng Thiếu Long đưa Phòng Sinh lên thuyền.

Sắp lên tới khoang, có một giọng nữ tử quát lên,Các ngươi đang làm trò gì, dám cản đường của Phụng tiểu thư."

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu không hay, cúi đầu khom người, đỡ Phòng Sinh nhích qua một bên.

Gã đưa mắt nhìn lén, Phụng Phi mặt che vải lụa đang đứng trước mặt, bên cạnh là ả nha đầu Tiểu Bình Nhi vẫn mặc nam trang và bốn ả nô tỳ, được khoảng hơn mười tên gia tướng bảo vệ, mỹ nữ này đang nhìn mình dò xét.

Tiểu Bình Nhi đó rõ ràng không nhận ra Hạng Thiếu Long, vẻ mặt tức giận nói,Xảy ra chuyện gì?"

Trương Tuyền và một người nữa không biết ở đâu chui ra, đang định lên tiếng, thì một người trung niên dáng vẻ anh tuấn, lên tiếng trước,Chỉ vô tình va chạm mà thôi."

Rồi quay sang Hạng Thiếu Long quát,Ngươi có phải là kẻ mới đến không? Thật vô dụng! Sao không cúi xuống cho mau, chả lẽ để đại tiểu thư chờ ngươi hay sao?"

Trương Tuyền nghe y chửi dâu mắng thế, mặt biến sắc.

Lúc này giọng nói ngọt ngào thanh tao của Phụng Phi vang lên,Sa phó quản sự, người ta nghe trong đó có khẩu khí trách mắng."

Sa Lập thấy mục đích đã đạt nên không nói gì nữa.

Phụng Phi nhìn Hạng Thiếu Long, bình thản nói,Lần sau hãy cẩn thận hơn, đỡ Phòng Sinh về phòng xong, hãy lên bờ thắng xe cho ta!"

Hạng Thiếu Long quệt mồ hôi, biết bọn họ quả nhiên không nhận ra mình.

Nhìn nàng tiền hô hậu ủng, bước lên tấm ván, trong lòng chỉ cười khổ.

Có như thế, gã đừng hòng chuồn khỏi lơ mơ còn sót lại đây.

Huống chi gã cảm thấy một ngày Phòng Sinh chưa lành vết thương, gã cũng phải ở lại chăm sóc cho y.

Đó chính là nguyên tắc làm người của Hạng Thiếu Long gã.

Không biết từ lúc nào, tuyết lại bắt đầu rơi.

Trong ánh sáng lờ mờ còn sót lại của buổi hoàng hôn, tuyết nhẹ bay la đà, rơi xuống đất kết thúc một quãng đời ngắn ngủi mà đẹp đẽ.

Hạng Thiếu Long đánh xe ngựa, trên xe là mỹ nhân.

Phía trước có bốn tên gia tướng mở đường, phía sau có tám tên gia tướng đi theo.

Thiên tướng của nước Ngụy là Ngạo Hướng cũng mang theo mười tên tùy tùng, đi theo hai bên, điều này cho thấy Phụng Phi rất được giới quyền quý các nước tôn trọng.

Nàng cũng giống như những nghệ sĩ tài nghệ vẹn toàn của thế kỷ XXI, những bài ca do nàng phổ ra đều thịnh hành, không phải là hạng ca kỹ bán phấn buôn hương.

Trong tình thế tiền hô hậu ủng như thế này, dù cho không có gánh nặng Phòng Sinh, Hạng Thiếu Long cũng khó mà trốn chạy.

Không phải là không thể chạy, mà là sẽ khiến cho Ngạo Hướng nghi ngờ.

Ðiều hay nhất là Ngạo Hướng tưởng rằng Hạng Thiếu Long là người đã làm việc lâu năm cho Phụng Phi, nên không hề nghi ngờ đối với gã.

Gã hoàn toàn không biết nơi đến là chỗ nào, chỉ biết đánh xe đi theo sau những tên gia tướng ở phía trước.

Trong tiếng vó ngựa lộc cộc, đoàn xe tiến vào tòa cổ thành. Lúc này đa số hàng quán đã đóng cửa, nhưng có thể nhìn thấy được dân ở đây chủ yếu là thợ mộc, thợ thêu, thợ may nhờ nhìn các bảng hiệu.

Hạng Thiếu Long tuy không phải là người hiểu biết nhiều về văn hóa, nhưng vì quan sát nhạy bén, cảm nhận được rằng thành này so với bất cứ những thành thị nào của thời đại này mà mình đã từng đặt chân tới, có vẻ cổ kính hơn.

Lúc này Ngạo Hướng thúc ngựa đến bên xe ngựa, cúi đầu nói với Phụng Phi rằng,Năm xưa Hàn Tuyên Tử, người nước Tấn đến nước Lỗ, thấy Lỗ thái sứ cất giữ sách vở, than rằng châu lễ toàn ở nước Lỗ cả, Phụng tiểu thư về lại chỗ cũ chắc cũng có cảm giác này."

Hạng Thiếu Long giật mình, mới biết rằng thành này vốn là của nước Lỗ, sau khi nước Lỗ mất đi không biết thế nào mà lại rơi vào tay người Ngụy.

Cả Khổng Phu Tử cũng sinh ra ở đây, chả trách nào có những nét văn hóa mà những nước khác không có.

Phụng Phi buồn bã chép miệng,Cũng chính vì chuyện này, nếu người Lỗ chúng tôi không ngoan cố thủ cựu, cứ giũ rịt lấy sách vở lễ nhạc, thì không đến nỗi lúc đầu thì bị nước Tề kìm kẹp, tiếp đến là nước Ngô, Việt, tuy được cái tiếng là nước quân tử, nhưng rốt cuộc vẫn lâm vào cảnh mất nước nhà tan. Ngạo đại nhân đã quá khen."

Hạng Thiếu Long nghe lời nói của nàng buồn bã, trong lòng sinh ra cảm khái. Té ra nàng không phải là công chúa của nước Tống mà là công chúa của nước Lỗ. Song Lỗ Tống gần nhau, nói không chừng cả hai nước đều có mối quan hệ gì đó với nàng.

Ngạo Hướng biết đã nịnh sai chỗ, ngượng ngùng nói vớ vẩn vài câu, thấy Phụng Phi không có hứng thú nói chuyện, nên lui về chỗ cũ.

Ðoàn người rẽ sang bên phải, dần dần rời đường lớn, hướng về nơi vắng vẻ ở phía tây thành.

Hạng Thiếu Long cảm nhận được nỗi sầu của nàng mỹ nữ phía sau lưng mình khi quay về nước cũ. Tưởng tượng khi tiểu Bàn thống nhất thiên hạ, bọn Ngạo Hướng cũng sẽ trở thành những kẻ mất nước như nàng, không khỏi cảm khái trong lòng Bóng chiều tuy đẹp thật, nhưng đó là lúc sắp hết một ngày. Có lẽ đó cũng là tình trạng của các nước phía đông hiện giờ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Trong Tông Môn Trừ Ta Ra Tất Cả Đều Là Gián Điệp
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN