Chương 533: Đấu Tranh Quyền Lực (2)

Sau khi đoàn người xuyên qua một mảng rừng thưa, thì dừng lại trước một khu lăng tẩm.

Hạng Thiếu Long vỡ lẽ ra, thì ra Phụng Phi đến đây là để cúng tế tổ tiên.

Bọn Phụng Phi xuống xe, Ngạo Hướng đi cùng nàng đến khu lăng mộ rồi khuất dạng sau lùm cây.

Hạng Thiếu Long và đám gia tướng cùng Ngụy binh ở lại chỗ cũ, một lát sau có tiếng khóc vọng về.

Lúc bọn họ quay về, trừ Phụng Phi không thấy mặt vì đã che vải thưa, bọn Tiểu Bình Nhi đều đã khóc sưng cả mắt.

Khi về đến thuyền thì trời đã khuya.

Bọn Cốc Minh đều đã lên bờ tìm vui, chỉ còn lại Phòng Sinh. Hạng Thiếu Long thấy chân trái của y đã băng bó sơ sài, hỏi,Thế nào rồi?"

Phòng Sinh hai mắt đỏ ửng nói,Nếu chân ta không khỏi, thì sẽ tìm bọn chúng liều mạng."

Hạng Thiếu Long đã từng được học qua phương pháp nối xương trong quân đội, tháo vải băng chân của Phòng Sinh ra, nắn bóp một hồi, rồi thở phào nói,Chỉ là trật xương thôi! Nào, nén đau nhé!"

Phòng Sinh kêu thảm một tiếng, nước mắt giàn giụa, Hạng Thiếu Long đã sửa xong xương chân.

Phòng Sinh đứng dậy đi thử vài bước, ngạc nhiên kêu lên,Thẫm huynh thật là tài giỏi."

Hạng Thiếu Long cười nói,Ngồi xuống đây, ta có lời muốn nói với Phòng huynh."

Phòng Sinh lúc này trong lòng rất vui mừng, hớn hở ngồi xuống nói,Mời Thẫm huynh cứ nói!"

Hạng Thiếu Long lấy ra hai đỉnh hoàng kim, đưa tới trước mặt y.

Phòng Sinh lập tức trố mắt ra, thở dốc nói,Trời ơi! Ðây là vàng. Chỉ hai đỉnh hoàng kim này thôi cũng đủ cho một người bình thường sống hết cả đời."

Hạng Thiếu Long dúi vàng vào trong tay y, hạ giọng nói,Ðây là của huynh."

Phòng Sinh do dự một lúc rồi lắc đầu nói,Ta làm sao có thể nhận vàng của Thẫm huynh."

Hạng Thiếu Long gạt y, nói,Ta có cả thảy mười đỉnh hoàng kim như thế này, đều là do Vô Ky công tử lúc biết không thể thoát thân được thì phân phát cho ta, Phòng huynh hãy cứ nhận, sau đó giả vờ bị gãy chân, rời khỏi đoàn ca vũ này, đi tìm lấy cuộc sống lý tưởng của mình."

Phòng Sinh nắm chặt lấy hai đỉnh hoàng kim, ngạc nhiên nói,Thẫm huynh giàu có thế này, cần gì phải đến chỗ chúng tôi nữa?"

Hạng Thiếu Long đáp bừa rằng,Thật không dám giấu, lần này ta chỉ mượn cớ để rời khỏi Ðại Lương, từ ngày Vô Ky công tử chết đi, không ai dám dùng bọn người cũ chúng tôi, ta lại không muốn sống cuộc sống bình thường, nên thừa cơ đến nước Tề để tìm chút may mắn."

Phòng Sinh cảm kích nói,Ðại ơn này không có lời gì có thể đáp tạ nổi, có hai đỉnh hoàng kim này, lại thêm ngân lượng ta tích lũy hai năm nay, ngày mai ta xin tiểu thư nghỉ việc."

Ngập ngừng rồi nói,Hay là chúng ta hãy cùng đi! Sa Lập là kẻ bụng dạ hẹp hòi, nhất định sẽ không tha cho huynh, Trương Tuyền chỉ là lợi dụng huynh, dù cho Thẫm huynh có chết đi, bọn chúng cũng không nhỏ nửa giọt nước mắt."

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Phòng huynh hãy cứ đi trước, ta chẳng có gì để lo cả, cú vấp té của chúng ta sẽ không uổng phí đâu."

Phòng Sinh sững sờ nhìn gã, lúc này, y cảm thấy Hạng Thiếu Long như trở thành một người khác.

Ðêm ấy Phòng Sinh vội vàng xin Trương Tuyền rời đoàn vì chân bị gãy.

Trương Tuyền không hề có ý giữ y. Lại mượn cớ y tự ý rời đoàn, nên chỉ trả mười đồng tiền, để ngày mai y rời thuyền.

Phòng Sinh bực dọc nói với Hạng Thiếu Long, lẽ ra y phải có một món tiền lớn, nhưng đã lọt vào túi riêng của Trương Tuyền.

Ðương nhiên y không để chuyện này trong bụng, bởi vì hai đỉnh hoàng kim đó cũng đủ khiến cho y thỏa mãn.

Hôm sau Hạng Thiếu Long tiễn Phòng Sinh lên bờ, đang do dự có nên bỏ đi cùng y hay không, bọn Cốc Minh quay về, cười nhạo hai người một phen rồi mới lên thuyền.

Hạng Thiếu Long thấy trên bờ đầy lính Ngụy, Trương Tuyền lúc này đang đứng trên thuyền, cũng đang dòm ngó, nên đành chia tay Phòng Sinh, bỏ ý định, quay về thuyền.

Ðoàn thuyền tiếp tục dong buồm.

Hạng Thiếu Long thấy bọn người làm né tránh không dám nói chuyện với gã, còn bọn Trương Tuyền thì coi gã như phế vật, trong lòng buồn cười, nhận lấy thức ăn sáng, lẩn vào một góc nhồm nhoàm ăn.

Trong lòng thì lại tính toán làm thế nào để dạy cho y một bài học, buộc Phụng Phi phải đuổi mình đi, lúc đó thì có thể ngang nhiên ra đi, không ai nghi ngờ được mình.

Nhưng phải nắm chắc thời cơ, tốt nhất hãy gây chuyện vào lúc thuyền dừng lại để lấy thêm nước và thực phẩm, như thế sẽ dễ dàng bị đuổi lên bờ.

Lúc đầu gã còn cảm thấy áy náy vì giành chén cơm của người khác, nhưng giờ đây thì mới biết là mình đã giúp người đó gánh vác rủi ro.

Bọn người Cốc Minh rõ ràng là phụng lệnh của phó quản sự Sa Lập, ép gã bỏ đi.

Sa Lập có bề ngoài không tầm thường, vì thế có thể dụ dỗ một ả nô tỳ có quyền lực nào đó, sau khi thực lực tăng lên thì mưu đồ thế chỗ của Trương Tuyền.

Khi đang nghĩ ngợi, phía trước xuất hiện một đôi hài.

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nhìn lên, thì ra đó là nô tỳ của nhị tiểu thư Ðổng Thục Trinh, Tiểu Linh.

Nàng hờ hững nhìn gã, lạnh nhạt nói,Ngươi có phải tên là Thẫm Lương thích gây sự hay không?"

Hạng Thiếu Long đã quyết định sẽ rời thuyền ở trạm kế tiếp, không thèm lấy lòng nàng nữa, quay về với khí khái kiêu ngạo ngày trước, mỉm cười nói,Tiểu Linh tỷ đã quá khen, không ai bao che cho, làm sao dám gây sự?"

Tiểu Linh không ngờ Hạng Thiếu Long lại dám trả treo, ngạc nhiên biến sắc nói,To gan lắm! Ngươi có biết đang nói chuyện với ai không?"

Hạng Thiếu Long khoanh hai tay trước ngực, hờ hững nói,Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, mọi chuyện đều không thoát khỏi chữ lý, giờ đây tại hạ trơ trọi một mình, còn người ta thì có bè có đảng, Tiểu Linh tỷ hãy nói thử xem, tại hạ có tư cách gây chuyện?"

Tiểu Linh lập tức cứng họng, nói đến chuyện hùng biện, nàng làm sao qua mặt được Hạng Thiếu Long, kẻ đã từng trải qua nhiều trận lớn nhỏ, thế là tức đỏ mặt, trừng mắt nhìn gã, rồi chống hai tay lên eo, quát,Ngươi có muốn làm nữa không?"

Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói,E rằng điều này phải do Trương quản sự hoặc Phụng tiểu thư quyết định đấy!“ Tiểu Linh trước nay chỉ có mắng người ta, thế mà giờ đây bị một kẻ hạ nhân có thân phận như Hạng Thiếu Long đốp chát lại, nên giận lắm, giậm chân bỏ đi.

Hạng Thiếu Long thấy nàng bước đến chỗ Cốc Minh, gọi Cốc Minh vào trong khoang, thì biết ngay tuồng hay đang ở phía sau, thầm cảm thấy buồn cười, quay đầu ngắm cảnh hai bên bờ.

Gã hầu như có thể khẳng định Sa Lập đã quyến rũ được ả nô tỳ này, sau lưng có lẽ đã được nhân vật thứ hai trong đoàn ca vũ này là Ðổng Thục Trinh ủng hộ, cho nên mới dám đụng chạm tới quyền lực của Trương Tuyền.

Khi gã đang suy nghĩ con đường quay về nước Tần, thì có kẻ vỗ vai.

Hạng Thiếu Long quay đầu nhìn lại, thì ra đó là một tên gia tướng, cũng là một trong những người đêm qua đã hộ tống Phụng Phi vào thành cúng tế.

Gia tướng ấy nói,Trương gia muốn gặp ngươi!"

Hạng Thiếu Long thấy y nói chuyện mà hai mắt không dám nhìn thẳng mình, cũng không biết chuyện gì, mỉm cười nói,Làm sao xưng hô với vị đại ca?"

Người ấy trả lời,Ta tên là Hứa Nhiên, hãy theo ta!“

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Ảnh
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN