Chương 540: Quê Người Gặp Bạn (3)
Ðây là lần đầu tiên Hạng Thiếu Long nghe được giọng ca của nàng, thì cảm thấy phong cách rất đặc biệt khác xa so với Lan Cung Viên và Thạch Tố Phương, giọng ca của những ca cơ mà trước đây gã nghe được, càng không thể bì được.
Nàng hát không những rất hay, mà còn rất phóng khoáng. Giống như một áng mây đang trôi qua giữa cầu vồng, chở những nỗi niềm u uất. Giọng ca thay đổi khôn cùng, lúc khoan lúc nhặt, tiếng ca và tiếng thở hòa nguyện vào nhau, càng tăng thêm ý nghĩa cho bài ca. Mỗi câu mỗi chữ của nàng đều được đặt trong không gian của âm nhạc, khiến cho người ta phải hết sức chú ý lắng nghe.
Nghe xong, mọi người vỗ tay khen hay.
Tiêu Nguyệt Ðàm không hề cảm thấy buồn bực vì mình thua kém Phụng Phi, chân thành mà khen rằng,Khúc này chưa bao giờ được nghe, không biết có phải là do Phụng tiểu thư mới làm?"
Phụng Phi nói,Chính là tác phẩm mới của Phụng Phi, mong bốn vị tiên sinh đừng chê cười."
Bọn người Tiêu Nguyệt Ðàm đều khen không ngớt lời.
Một đại hán phía bên Tiêu Nguyệt Ðàm có tên Du Cát than rằng,Ðược nghe giọng hát như thượng tiên của Phung tiểu thư, dù cho buổi sáng nghe được, buổi tối có chết đi cũng không đáng tiếc."
Phụng Phi khiêm nhường nói,Du tiên sinh đã quá khen."
Ðến lúc này Hạng Thiếu Long mới hiểu Phụng Phi có thể nổi danh thiên hạ, được vương hầu quý tộc các nước tôn kính, quả thật là có lý do.
Với một mỹ nữ đa tài đa nghệ như vậy, ai mà không thương yêu cho được.
Ðương nhiên giả sử nàng phải rút lui, thì quả là một chuyện khác.
Dưới ánh hào quang của nàng, bọn Ðổng Thục Trinh chỉ đành làm những ngôi sao nhỏ để làm nền cho vầng trăng sáng ngời kia.
Tiếng Tiêu Nguyệt Ðàm lại vang lên,Bốn người chúng tôi đều hâm mộ Thẫm huynh, nếu huynh nhường chức quản sự này, đảm bảo chúng tôi sẽ tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán."
Hạng Thiếu Long đang trầm tư suy nghĩ thì giật mình cười khổ nói,Ðàm tiên sinh quả thật biết nói đùa, tiểu đệ chỉ là lần đầu tiên nghe được giọng ca của đại tiểu thư mà thôi!“ Bốn người đều ngạc nhiên lắm, còn sự ngạc nhiên của Tiêu Nguyệt Ðàm đương nhiên là giả vờ.
Vân Nương giải thích cho bọn họ.
Trọng Tôn Hạ Ky thừa cơ thăm dò Hạng Thiếu Long,Vậy Thẫm quản sự đánh giá như thế nào?"
Hạng Thiếu Long thuận miệng nói,Khúc điệu này chỉ có ở trên trời, nhân gian nào được nghe."
Lần này đến lượt Phụng Phi cũng phải biến sắc.
Hạng Thiếu Long trong lòng hổ thẹn, nói,Tiểu đệ đối với âm luật chỉ là kẻ đứng ngoài, nhưng giọng ca của đại tiểu thư quả thật khiến cho tiểu đệ điên đảo say mê."
Du Cát ngạc nhiên lắm,Chả trách nào mà một người tinh thông âm luật như Ðàm tiên sinh cũng phải có con mắt khác đối với Thẫm huynh. Thẫm huynh dùng từ thật là tuyệt vời, Du mỗ bình sinh hiếm gặp, nào là kẻ đứng ngoài, điên đảo say mê, lời nào cũng đều rất sâu sắc, chứ đừng nói đến khúc điệu này chỉ có trên trời, nhân gian mấy ai được nghe, đó đều là những tuyệt cú ở trên đời."
Hạng Thiếu Long biết mình không nên quá lộ liễu, không dám nói nữa, cũng không dám tiếp xúc với ánh mắt của mọi người đang nhìn về phía mình.
Ðổng Thục Trinh nói,Vừa rồi Ðàm tiên sinh chỉ là thuận tay nhặt ra một khúc điệu của người Tề, mà đã tuyệt vời như thế, chả trách nào Khổng Khâu năm xưa đến Tề, mắt thấy tai nghe biểu diễn âm nhạc, thì ba tháng không biết đến rượu thịt, lại còn khen rằng tận thiện tận mỹ."
Tiêu Nguyệt Ðàm cười nói,Lần trước xem xong Ðổng tiểu thư múa hát, Ðàm mỗ cho đến bây giờ cũng không biết mùi thịt như thế nào!“ Mọi người đều cười vang lên. Ðổng Thục Trinh càng hớn hở, cảm thấy mình đã lấy được sĩ diện.
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ té ra Ðổng Thục Trinh này múa rất hay, chả trách nào ngồi ở ghế thứ hai của đoàn ca vũ này.
Thời gian đã quá canh ba, bọn Tiêu Nguyệt Ðàm đành phải chia tay.
Vân Nương càng bịn rịn không muốn y bỏ đi, than rằng,Nếu chiếc thuyền này lớn hơn một chút thì hay quá, như thế trong mấy ngày đi Lâm Tri, có thể cùng Ðàm tiên sinh đàm luận âm nhạc."
Du Cát nói với vẻ rất nhiệt tình,Chỉ cần một góc nhỏ, chúng tôi đã mãn nguyện."
Ðổng Thục Trinh nói,Như thế thì thiệt thòi cho các vị tiên sinh quá, chúng tôi có thể cho người dọn dẹp mấy phòng các vị, nếu các vị không chê."
Bọn Trọng Tôn Hà Ky vui mừng ra mặt, gật đầu chấp nhận.
Hạng Thiếu Long chợt nảy ra một ý, nói,Tại hạ chỉ ở một mình, nếu...“ Tiêu Nguyệt Ðàm là người thông minh, hiểu ý ngay, cười lớn nói,Vậy thì Ðàm mỗ sẽ ở cùng một phòng với Thẫm huynh, như thế có thể nghe được lời hay ý đẹp của Thẫm huynh. Ngày mai sẽ bảo người đem vật dụng của chúng tôi đến là xong."
Về đến phòng, thổi tắt đèn, hai người ngồi xuống.
Sau khi Tiêu Nguyệt Ðàm nghe xong hành trình trốn chạy của gã, than rằng,Khi Thiếu Long nắm thiên quân vạn mã, đã khiến cho các nước chư hầu người ngã ngựa đổ, ai nấy đều kinh sợ, không ngờ sau đó chỉ một mình một ngựa mà cũng khiến cho trời long đất lở. Giờ đây ba nước Hàn, Triệu, Ngụy đều canh chừng con đường về phía tây của Thiếu Long, nếu như cứ mạo hiểm quay về, thì rủi ro sẽ rất lớn, huynh không nên mạo hiểm."
Hạng Thiếu Long nói,Vậy người Sở có phản ứng gì?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Hoàn toàn không có phản ứng. Nhưng lòng người khó đoán, nước Sở không phải là nơi tuyệt đối an toàn Theo ta thấy, Thiếu Long chỉ nên tránh cơn sóng gió trước, khiến cho tam Tấn tin rằng huynh đã quay về Trung Mâu, rồi sau đó ta sẽ yểm hộ huynh trở về nước Tần."
Ngừng một lát rồi lại nói tiếp,Ta sẽ sai tâm phúc đến Hàm Dương để báo cho Đồ quản gia, rồi ông ta sẽ nói lại với bọn Yên Nhiên, huynh có thể yên tâm đến Tề mà trốn tránh một thời gian."
Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Nếu huynh cũng có thể nhận ra ta, người khác chả lẽ không thể hay sao?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nhìn kỹ gã một hồi, nói,Huynh để râu, lại thêm ốm đi không ít, bộ dạng thay đổi rất nhiều. Ta cũng vì huynh cứ nhìn chằm chằm vào ta, lại thêm hai tháng nay ta luôn lo lắng chuyện của huynh nên mới nhận ra.
Ðừng quên rằng ta tinh thông thuật di dung, chỉ cần ra chút công phu, thay đổi kiểu râu, kiểu tóc của huynh, đội thêm mũ vào, đảm bảo dù cho Ðiền Ðan có chạm mặt huynh cũng không thể nhận ra."
Ngừng một lát rồi lại nói tiếp,Ta sẽ chỉ cho huynh cách ăn nói, như thế càng sẽ kín kẽ hơn. Thân phận bây giờ của huynh chỉ có thể tiếp xúc với thủ hạ của Ðiền Ðan, không cần phải lo lắng."
Hạng Thiếu Long nghe mà vui mừng lắm.
Nói thật lòng, gã có chút không nỡ rời Phụng Phi, đó chẳng phải là vì ý đồ gì cả, mà là rất muốn xem những màn ca vũ của nàng, lại có thể bảo vệ nàng bình an rời khỏi nước Tề.
Rồi lại rầu rĩ nói,Nếu huynh thay đổi hình dáng của ta, thì phải đối phó thế nào với người trong đoàn ca vũ?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Ta có thể thay đổi dần hình dáng của huynh, như thế không ai có thể phát giác được, hãy yên tâm. Huynh đã biết được bản lĩnh của Tiêu Nguyệt Ðàm này kia mà."
Hạng Thiếu Long cười nói,Ta làm sao không tin bản lĩnh của huynh, à này, lần này có những ai sẽ đến nước Tề chúc thọ?"
Tiêu Nguyệt Ðàm cười nhạt nói,Lã Bất Vi là một trong số ấy, chắc là không có chuyện gì hay ho đâu."
Hạng Thiếu Long giật mình, nhớ lại chuyện nước Tề chưa chọn thái tử mà Ðiền Mỹ Mỹ đã nói.
Trong khoảnh khắc, gã đã biết vận mệnh kỳ lạ của mình, đã ném mình vào trong vòng xoáy này.
Nước Tần chẳng phải đang đánh nhau với năm nước phía đông hay sao, cớ gì Lã Bất Vi lại nghênh ngang đến nước Tề.
Ðồng thời lại nhớ đến Thiện Nhu.
Gã có thể gặp nàng ở Lâm Tri hay không?
Đề xuất Tiên Hiệp: Quái Vật Tới Rồi