Chương 541: Câu Đố Lịch Sử (1)
H
ạng Thiếu Long ngồi quỳ trên ghế, còn Tiêu Nguyệt Ðàm đứng ở phía sau hóa trang cho gã.
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Sau khi ta thay đổi kiểu tóc của huynh, sẽ nhuộm cho tóc bạc đi một ít, như thế huynh trông có vẻ lớn tuổi hơn một chút."
Hạng Thiếu Long lo lắng nói,Như vậy không thể gội đầu được rồi?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Ta đã điều chế một loại thuốc nhuộm, đâu có dễ dàng bị phai màu, nếu không có thể nhuộm lại, cũng sẽ chẳng sao."
Rồi lại cười nói,Còn mấy ngày nữa mới đến Lâm Tri, huynh tốt nhất phải thay đổi thói quen ăn nói, không thể giả dạng như Ðổng mã si trước kia, giờ đây huynh phải giả vờ nói lắp, đảm bảo sẽ không có ai nhìn ra sơ hở."
Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Ta quả thật lo lắng. Nhưng làm sao giấu được hình dáng này?"
Tiêu Nguyệt Ðàm cười ha ha,Nước Tề vốn là đông dân, có hình dáng to cao, những người như Thiếu Long huynh tuy không nhiều, nhưng không phải là không có. Thiếu Long hãy giả vờ khúm núm, khi đi đường đừng sải bước, đảm bảo sẽ không có sơ hở."
Hạng Thiếu Long nhớ lại người Tề chính là người Sơn Ðông, nổi danh cao lớn, nên cũng hiểu được.
Tiêu Nguyệt Ðàm nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ, hạ giọng nói,Trời đã sáng, chúng ta đã nói chuyện suốt cả đêm, tù ngày bị Lã Bất Vi sai người tập kích, ta..."
Tiêu Nguyệt Ðàm trầm mặc, áy náy nói,Lẽ ra ta không nên nhắc tới chuyện này. Nhắc lại, ta quả thật ăn ngủ không yên."
Hạng Thiếu Long nói với vẻ dứt khoát,Ngày bị quân Chính lên ngôi, chính là lúc Lã Bất Vi bại vong, đó là vận mệnh không thể thay đổi được."
Tiêu Nguyệt Ðàm đương nhiên không hiểu lời nói của Hạng Thiếu Long, nhắc nhở rằng,Thiếu Long, đừng khinh địch, Lã Bất Vi nắm quyền ở nước Tần đã lâu, sẽ không ngồi đó mà nhìn quyền lực của mình bị tước đoạt như thế."
Rồi hạ giọng nói,Lần này ta đến Tề, vốn là muốn tìm cơ hội để giết y, báo thù cho tam công chúa và mình, giờ đây có Thiếu Long thì càng nắm chắc hơn."
Hạng Thiếu Long trong lòng kêu khổ, bởi vì sách lịch sử đã viết rõ rằng Lã Bất Vi sẽ chết sau khi tiểu Bàn đăng cơ, nếu như nhân cơ hội này Lã Bất Vi đến Lâm Tri để hành thích y, chắc chắn sẽ thất bại.
Ðương nhiên không thể cho Tiêu Nguyệt Ðàm biết ý nghĩ ngày, chỉ đành bảo rằng,Chuyện này cần phải tính kỹ mới được, ta phải chính mắt nhìn thấy cơ đồ của y đã cực khổ gây dựng nên bị sụp đổ, phải lóc từng miếng thịt của y ra, như thế mới hả mối hận trong lòng của ta."
Tiêu Nguyệt Ðàm gật đầu nói,Ta đã hiểu ý huynh, xong rồi."
Ngủ được nửa canh giờ, Hạng Thiếu Long choàng tỉnh vì tiếng mở cửa, hé mắt ra nhìn, vầng đông đã xuất hiện nơi chân trời, Vân Nương nhón chân bước vào, gã giật mình vội vàng giả vờ ngủ say.
Vân Nương sau khi nhìn rõ là ai, chui vào trong mền của Tiêu Nguyệt Ðàm.
Hạng Thiếu Long cười khổ, nếu Tiêu Nguyệt Ðàm không đến đây thì giờ đây gã đã được thưởng thức Vân Nương.
Ðồng thời cũng ý thức đến được sự quan trọng của địa vị.
Mình trước kia có thân phận, có địa vị, lại thêm có ngoại hình hơn người, cho nên thường chiến thắng trên tình trường, giành được trái tim của nhiều mỹ nhân.
Nhưng giờ dây sa cơ, trở thành một kẻ hạ nhân, đương nhiên sức hấp dẫn đã giảm xuống nhiều.
Buồn cho thân phận của mình, gã chìm vào giấc ngủ.
Gã lại bị đánh thức bởi Tiêu Nguyệt Ðàm.
Lúc này trời đã sáng, Hạng Thiếu Long gần đây vì ngủ được nhiều, cho nên đêm qua tuy chỉ ngủ hai canh giờ, nhưng không cảm thấy mệt mỏi.
Thấy Tiêu Nguyệt Ðàm vẫn khỏe khoắn như thường, ngạc nhiên lắm, nói,Ta tưởng huynh bò dậy không nổi nữa."
Tiêu Nguyệt Ðàm lúng túng lấp liếm cho qua chuyện,Thuyền đã sắp đến bến, ta sẽ sắp xếp người đưa mật hàm về Hàm Dương trao cho Đồ tổng quản. Huynh hãy yên tâm. Ta và Đồ tổng quản có ám hiệu với nhau, dù cho mật hàm rơi vào tay kẻ khác, cũng không thể hiểu nổi."
Hạng Thiếu Long chui ra từ tấm mền ấm áp, cười,Huynh đã ra tay, ta làm sao không yên tâm được."
Hai người mặc y phục rồi chia nhau hành sự.
Không lâu thì thuyền đến bến. Hạng Thiếu Long lần đầu tiên chấp hành nhiệm vụ quản sự. May mà Phụng Phi sai nàng Tiểu Bình Nhi giúp đỡ cho gã, cùng lên bờ mua sắm vật dụng.
Ngoài thức ăn, còn phải mua thêm tơ lụa và các thứ trang sức. Bận rộn cả một ngày trời, đến hoàng hôn thì mới được về thuyền.
Tiểu Bình Nhi đối với gã rất ngạo mạn. Hạng Thiếu Long nhủ thầm mình trong mắt nàng chỉ là một kẻ hạ nhân, nên cũng chẳng để ý làm gì.
Khi cỡi ngựa quay về, Tiểu Bình Nhi đang đi ở phía trước, bỗng nhiên đi chậm lại, cỡi ngựa song song với gã, nói với giọng ôn hòa,Tiểu thư sai ta nhắc nhở ngươi, tuy là được thăng làm quản sự, nhưng phải coi lại hành vi, đừng giống như bọn Trương Tuyền và Sa Lập, phá hoại không khí tốt đẹp trong đoàn."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Tiểu nhân không hiểu tiểu thư nói thế là ý gì?"
Tiểu Bình Nhi bĩu môi, lạnh lùng nói,Chuyện mình làm tự mình biết, đêm qua có người thấy Vân Nương vào phòng của ngươi. Ðàm tiên sinh là quân tử đương nhiên chẳng có liên quan đến y. Hừ, dụ dỗ người khác mà còn chối bỏ."
Hạng Thiếu Long chỉ đành cứng họng, gã đương nhiên không bán đứng Tiêu Nguyệt Ðàm, phá hoại hình tượng quân tử của y trong mắt Phụng Phi nên chỉ đành im lặng.
Tiểu Bình Nhi lộ vẻ khinh bỉ, không thèm để ý đến gã nữa, thúc ngựa đi trước.
Sau bữa cơm tối, Hạng Thiếu Long quay về phòng, Tiêu Nguyệt Ðàm ngồi trên chiếc chiếu, đang nghiền các loại thuốc nhuộm, cười rằng,Ði ra ngoài cả ngày, mới tìm được những thứ này. Ta sẽ làm cho da của huynh đen hơn một chút."
Hạng Thiếu Long ngồi bên cạnh y, kể lại lời của Tiểu Bình Nhi.
Tiêu Nguyệt Ðàm trầm ngâm một chốc, cười gượng nói,ả nha đầu kiêu ngạo này chắc là đang ghen tuông đây.
Thiếu Long quả thực có mê lực, cho nên có thể khiến cho ả lo lắng."
Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Tiêu huynh đừng nói đùa!"
Tiêu Nguyệt Ðàm vui vẻ nói,Thiếu Long cơ trí hơn người, không ngờ đã mắc mưu ả nha đầu này. Hãy nghĩ xem.
Mấy ngày trời lạnh thế này, ai lại đi khắp nơi khi người khác say ngủ, tận mắt thấy Vân Nương vào phòng của chúng ta? Nhất định là ả tiểu tỳ của Vân Nương phát hiện chủ mình rời khỏi phòng, thì cho ả nha đầu kia biết, ả nhất định sẽ đoán được Vân Nương đến tìm huynh, nào ngờ chỉ thăm dò, mà đã biết được sự thật."
Hạng Thiếu Long đành cứng họng.
Tiêu Nguyệt Ðàm nói tiếp,Ngoài Phụng Phi, đoàn này chẳng có gì hay ho cả, huynh tưởng Phụng Phi không biết ta và Vân Nương có mối quan hệ với nhau sao? Ta là người phong lưu nổi tiếng, chỉ là ả nha đầu Tiểu Bình Nhi đố ky, nên mới cố ý mượn Phụng Phi để hù dọa huynh."
Hạng Thiếu Long bực bội nói,Sớm muộn gì ta cũng sẽ trị ả nha đầu này."
Rồi không muốn nói chuyện này nữa, lảng sang chuyện khác.
"Sao không thấy những người đi cùng với huynh về thuyền?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Huynh muốn nói bọn Trọng Tôn Hà Ky sao? Ta đã sử dụng một ít thủ đoạn, khiến cho bọn họ ở trên thuyền của ta, tránh bọn chúng nghi ngờ hai chúng ta."
Đề xuất Voz: [Review] Một vài câu chuyện khi làm CSCĐ