Chương 547: Càng Dẫm Càng Sâu (1)
V
ì Hạng Thiếu Long đã nghỉ ngơi được một lúc, thần kinh cũng được thư giãn, các giác quan cũng nhạy cảm, lại thêm không phân biệt đối phương là Ðổng Thục Trinh, Tân Nguyệt, Chúc Tú Chân, thậm chí Tiểu Bình Nhi, sự kích thích ấy quả thật khó kháng cự.
Phải cố gắng bình tĩnh lắm, gã mới thoát ra khỏi nụ hôn của nàng, ghé sát tai nàng hỏi,Nàng là ai?"
Thiếu nữ ấy thỏ thẻ mà rằng,Có nhiều nữ nhân đến tìm chàng như thế này hay sao?"
Hạng Thiếu Long vẫn không nhận ra nàng đã cố ý đổi giọng, cười rằng,Ngược lại, giả sử trước kia có nữ nhân đến tìm, ta sẽ nghĩ nàng là ả! Cần gì phải hỏi nàng là ai?"
Thiếu nữ ôm chặt lấy eo gã, dụi mặt vào ngực gã, vẫn thỏ thẻ,Nhưng có lẽ chàng có nhiều nữ nhân, cho nên nhất thời không phân biệt được là ai."
Hạng Thiếu Long đã khẳng định thiếu nữ này không phải là Tiểu Bình Nhi hoặc Tân Nguyệt, bởi vì Tiểu Bình Nhi thì vừa mới giận mình, còn Tân Nguyệt thì biết mình giữ mình như ngọc, không bị quyến rũ.
Thuận tay vuốt ve trên người nàng, cười nhỏ,Nếu là như thế, ta phải nên dùng tay để nhận ra người khi nàng mới chui vào trong chăn, không cần hỏi nàng là ai nữa."
Thiếu nữ ấy bắt đầu thở dốc.
Hạng Thiếu Long nén mình không được, lăn đè qua người nàng, đồng thời với tay lấy ngọn đèn cầy.
Thiếu nữ ấy khẽ kêu lên một tiếng, giữ tay gã lại, giận dỗi nói,Chàng chẳng lẽ không sợ người ta ái ngại sao? Ðây đâu phải là lúc đốt đèn. Nào!“ Chỉ cần có một chút ánh sáng, Hạng Thiếu Long cũng có thể miễn cưỡng nhận được khuôn mặt của nàng, nhưng trong đêm tối thế này lại nằm trong phòng, khiến gã có mắt cũng như mù.
Trong tình cảnh như thế này, đặc biệt lại khiến gã dễ đốt lên ngọn lửa tình.
Nhất là khi nghĩ tới thiếu nữ này là một là một trong những người Ðổng Thục Trinh, Chúc Tú Chân hoặc Tiểu Ninh Nhi. Họ đều là những ưu vật, mỗi một nụ cười đều khiến người ta ngây ngất, sự hấp dẫn đó làm cho gã khó chống cụ được.
May mà nàng vẫn còn mặc y phục, nếu không gã đã không chịu nổi.
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ giả sử có chiếm hữu đối phương như thế này, thì mình cũng chẳng khác gì với những gã nam nhân háo sắc khác, đó cũng là một sự đầu hàng.
Gã cố gắng nén cơn lửa tình, nhỏm người dậy, cố ý nói gạt nàng,Ta đã biết nàng là ai!"
Thiếu nữ hơi giật mình, hỏi,Ta là ai?"
Chỉ dựa vào phản ứng của nàng thì đã biết rằng nàng tưởng rằng mình không thể đoán trúng nàng là ai.
Nói như thế có lẽ nàng không phải Ðổng Thục Trinh hoặc Chúc Tú Chân, bởi vì hai người kia biết không thể quyến rũ gã được.
Một ý nghĩ dâng lên trong lòng, ngạc nhiên hỏi,Ðại tiểu thư?"
Thiếu nữ ấy dừng lại một lát, dịu dàng nói,Chính là Phụng Phi! Chàng không thích sao?"
Hạng Thiếu Long cảm thấy đau lòng, lửa tình vụt tắt, thầm nghĩ Trương Tuyền nói không sai, nàng chỉ muốn đem mình làm con ma thế mạng, cho nên mới hạ thấp thân mình để dâng hiến cho một kẻ hạ nhân như mình. Nếu không như thế, làm sao để có thể khiến gã tin rằng mình là tình lang của nàng.
Từ trước đến nay, Phụng Phi trong lòng gã rất cao quý, cho nên giờ này, giá trị ấy đã giảm xuống rất nhiều.
Hạng Thiếu Long lạnh lùng nói,Ðại tiểu thư cớ gì phải làm thế?"
Thiếu nữ ấy nói nhỏ như van này,Ðừng hỏi như thế được không? Hãy yêu người ta đi!"
Hạng Thiếu Long đột nhiên thở phào, nói như trút được gánh nặng. Té ra không phải là đại tiểu thư mà là Tiểu Bình tỷ, nếu không phải, nàng vẫn không dám dùng giọng bình thường để nói chuyện, gã có lẽ đã đoán sai.
Tiểu Bình Nhi khôi phục lại âm thanh ngữ điệu lúc bình thường, kêu lên một tiếng, rồi lại ngẩng lên, hôn vào môi gã.
Hạng Thiếu Long vừa hôn nàng, vừa suy tính trong lòng.
Theo lý thì Tiểu Bình Nhi sẽ tiến lùi cùng với Phụng Phi, nói cách khác nàng không cần tìm nơi để gởi thân như bọn Tân Nguyệt.
Nhưng giờ đây nàng lại vất bỏ tự tôn sang một bên, ngã vào lòng gã, điều quan trọng hơn là có lẽ nàng nghe theo lời Phụng Phi đến đây để dâng hiến cho mình rồi từ đó khống chế mình.
Ý nghĩ này không phải là không có căn cứ.
Tuy gã chưa nắm chắc đại kế thoái ẩn của Phụng Phi, càng không hiểu tại sao nàng lại muốn khiến cho mình thành một con ma thế mạng, nhưng có thể khẳng định một điểm là Phụng Phi trước giờ vẫn luôn lừa gạt gã.
Phụng Phi không có lý do để đặt tiền đồ hạnh phúc của nàng vào tay một kẻ xa lạ như gã.
"Tách."
Ngọn đuốc cháy sang lên.
Tiểu Bình Nhi kêu Ơ hai tiếng, mắt nhắm tịt một lúc sau mới mở ra.
Hạng Thiếu Long nhổm người dây, nhìn nàng, kinh ngạc khi nhận ra nhan sắc của nàng không thua kém bọn Ðổng Thục Trinh, chỉ là lúc bình thường vì nàng cải nam trang nên không nhìn ra được mà thôi.
Hai người bốn mắt gặp nhau.
Tiểu Bình Nhi lộ vẻ mặt vừa thẹn vừa vui, ánh mắt nóng bỏng ẩn chứa một mê lực khiến người ta khó kháng cự.
Hạng Thiếu Long trong lòng kêu thầm, càng kiên định hơn sự hoài nghi của mình.
Cúi đầu hôn vào môi nàng, dịu dàng nói,Nàng lần đâu tiên hôn nam nhân hay sao?"
Tiểu Bình Nhi e thẹn gật đầu.
Hạng Thiếu Long cố nén lại sự dày vò của lửa tình, lạnh lùng nói,Ðại tiểu thư sai nàng làm thế sao?"
Tiểu Bình Nhi lập tức mở to mắt, giật mình, một lát sau mới lúng túng đáp,Sao chàng lại nghĩ thế?"
Từ phản ứng của nàng, Hạng Thiếu Long lập tức biết suy nghĩ của mình không trúng nhưng cũng không xa lắm.
Nếu như nàng đến chỉ vì không kiềm được lòng mình, nghe gã nói như thế sẽ đau lòng lắm, không phải tức giận mà đi thì cũng tỏ vẻ oan uổng Còn phản ứng như lúc này chỉ cho thấy trong lòng nàng có mưu đồ, cố ý đưa ra lời phản bác hy vọng có thể giấu được gã.
Mấy năm nay Hạng Thiếu Long mỗi ngày đều sống trong những cuộc đấu tranh, một thiếu nữ như thế này làm sao là đối thủ của gã.
Một giọt nước mắt từ trong khóe mắt rơi ra, lăn xuống gò má mịn màng, rơi xuống gối.
Tiểu Bình Nhi quay mặt, tránh ánh mắt vô tình của gã, buồn bã nói,Chàng không thích thiếp sao?"
Hạng Thiếu Long ghé sát bên nàng, lấy tay áo lau nước mắt cho nàng, bình thản nói,Thật ra ta đã sớm đoán được là Tiểu Bình tỷ, nếu là người khác, trước khi chui vào trong mền của ta, phải cởi y phục trước mới đúng."
Tiểu Bình Nhi ngừng khóc, yếu ớt nói,Chàng thật là lợi hại, người ta đã đầu hàng được chưa?"
Hạng Thiếu Long mềm lòng.
Phải chăng mình đã quá tàn nhẫn?
Dùng một thủ đoạn như thế này để đối phó với một thiếu nữ si tình đáng yêu, mà nàng chẳng qua chỉ vỉ tận trung với chủ mà thôi.
Ðể xoa dịu nàng, Hạng Thiếu Long tiếp tục nói,Nàng như thế này mới xinh đẹp. Tại sao suốt ngày lại cứ giả nam nhân?
Tiểu Bình Nhi buồn bã nói,Nếu không làm thế này, giờ này làm sao giữ được tấm thân ngà ngọc trong lòng chàng?"
Hạng Thiếu Long cảm thấy trong hai câu nói này có hàm chứa sự chua xót, trong lòng thầm than, nói,Vậy bộ dạng hung dữ của nàng chắc cũng là để hù dọa người khác."
Tiểu Bình Nhi mỉm cười, nói,Lúc đầu là giả, nhưng dần dần thì quen. ô, chàng giống một người?"
Hạng Thiếu Long hơi ghen tị, nói,Ðó là tình lang của nàng hay sao?"
Tiểu Bình Nhi hơi giận dỗi, nói,Chàng nghĩ đi đâu vậy? Người ta chỉ mới gặp người ấy một lần, song cũng biết cách bức hiếp người khác như chàng, ánh mắt cứ như nhìn thấu tim gan người khác. An tượng của tiểu thư đối với người ấy rất sâu."
Lần này đến lượt Hạng Thiếu Long phải giật mình, biết nàng đang nói tới mình, nào dám hỏi tiếp.
Tiểu Bình Nhi e thẹn, nói,Lúc nãy chàng ôm người ta thật thoải mái, té ra mùi vị giữa nam và nữ là như thế, chả trách nào Vân Nương bảo Ðàm tiên sinh đến phòng."
Hạng Thiếu Long cười gượng,Tiểu Bình tỷ năm nay bao nhiêu?"
Tiểu Bình Nhi e thẹn nói,Ðã đủ mười bảy, năm mười lăm tuổi đã bán cho đại tiểu thư."
Hạng Thiếu Long cố nén lòng mình, nói,Tại sao tiểu thư muốn nàng làm như thế?"
Tiểu Bình Nhi buồn bã nói,Ðừng buộc người ta, Tiểu Bình Nhi giờ đây rất khó nói. Chao ôi! Thiếp phải làm thế nào mới phải?"
Hạng Thiếu Long nhổm người dậy, để nàng ngồi lên, cắn nhẹ vào tai nàng, nhỏ nhẹ nói,Hãy quay về mà nói với đại tiểu thư, cơ mưu của ả đã bị ta vạch trần, còn cái chức quản sự này, ta không thèm làm nữa!"
Nói đến câu cuối cùng, gã như bỏ được tảng đá nặng trong lòng mình. Đó quả thật là công việc gã khó mà hoàn thành được, vả lại có quá nhiều rủi ro.
Tiểu Bình Nhi lo lắng, nói,Làm sao được?"
Hạng Thiếu Long dịu dàng vuốt nhẹ lưng nàng, mỉm cười nói,Nàng cứ nói y như thế này với đại tiểu thư là được.
Đề xuất Voz: Nợ duyên, nợ tình