Chương 552: Tranh Đấu Đến Cùng (2)

Hạng Thiếu Long phất áo đứng dậy, nói,Nói cho cùng, đại tiểu thư vẫn không chịu tin tưởng tại hạ, giờ đây chỉ vì biết Ðiền Ðan có liên quan, mà người đại tiểu thư bảo sẽ giúp chính là Ðiền Ðan, cho nên mới lo lắng, thôi được, bắt đầu từ bây giờ, đừng hòng tại hạ bán mạng cho đại tiểu thư nữa."

Phụng Phi giật mình, vội vàng chụp lấy gã, rầu rĩ nói,Quả thật không thể giấu được ngươi điều gì cả, trời ơi! Ngươi rốt cuộc người như thế nào, hãy ngồi xuống mà bàn bạc kỹ lưỡng được không?"

Hạng Thiếu Long cười nhạt,Ðó chỉ là suy đoán đơn giản, nếu như đến Lâm Tri, quả thật người ấy có thể giúp đại tiểu thư thì cần gì đến Thẫm Lương này nữa."

Phụng Phi áp mặt vào bộ ngực rắn chắc của gã, ngây ngất nói,Nếu chẳng phải ngươi biết rõ mối quan hệ giữa Ðiền Ðan và Lã Bất Vi, làm sao suy đoán được như thế. Chuyến này nếu như chẳng phải Lã Bất Vi đã chính miệng đảm bảo Ðiền Ðan sẽ chiếu cố cho ta, người ta cũng chẳng dám tới Lâm Tri. Nào ngờ Lã Bất Vi lại có lòng riêng."

Hạng Thiếu Long cười nói,Ðừng quên rằng tại hạ đã từng đi theo Liêm đại tướng quân và Vô Ky công tử. Sao mà không rõ mối quan hệ giữa Lã Bất Vi và Ðiền Ðan cho được? Hai người này đều là hạng háo sắc. Mà người trong đoàn ca vũ của đại tiểu thư đều là những đóa hoa tuyệt sắc hiếm có, ai mà không nổi lòng tham muốn cho được? Thậm chí người đã hứa đưa đại tiểu thư, trừ phi thật sự là tình lang của đại tiểu thư, nói không chừng lại cũng lừa gạt đại tiểu thư mà thôi."

Phụng Phi lúng túng, ôm chặt lấy gã nói,Vậy ta làm sao mới phải?"

Từ lúc biết kẻ đứng đằng sau Trương Tuyền là Lã Bất Vi, lòng tin và sự bình tĩnh vốn có của nàng không còn nữa.

Hạng Thiếu Long đỡ nàng dậy, bình thản nói,Trước tiên hãy cho ta hay, ngoài Lã Bất Vi, còn có những kẻ nào muốn giành được đại tiểu thư?"

Phụng Phi ái ngại đứng dậy trước mặt gã, liếc gã bằng ánh mắt phức tạp, cười khổ nói,Ðương nhiên là những kẻ có chút vai vế, khi đến nước Tề, kẻ làm cho ta lo lắng nhất là Trọng Tôn Long, tuy y không phải là quan chức nhưng thế lực ở nước Tề không kém Ðiền Ðan, kỳ nhân dị sĩ trong tay vô số, y là kẻ ủng hộ cho nhị hoàng tử Ðiền Kiện, đối đầu với Ðiền Ðan, kẻ ủng hộ cho thái tử Ðiền Sinh. Khi ta ở Ðại Lương, y đã đến tìm ta, bị ta dùng lời nghiêm chỉnh tù chối nên bực bội bỏ đi, lại đánh tiếng rằng nếu không giành được ta thì bất cứ kẻ nào cũng đừng mong có được."

Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Có phải là kẻ chuyên cho vay lãi cao Trọng Tôn Long hay không?"

Phụng Phi chẳng còn lấy làm lạ vì gã có tin tức nhanh nhạy, hiểu biết nhiều nữa, gật đầu nói,Chính là kẻ này, nghe nói tài sản của y còn nhiều hơn tài sản của nhà họ Ô trước đây. ở các nước đều có tai mắt nanh vuốt và những kẻ thiếu nợ của y, cho nên ta mới lo lắng không yên."

Hạng Thiếu Long nói,Vậy người không sợ đắc tội với Trọng Tôn Long là ai?"

Phụng Phi hạ giọng nói,Người ấy gọi là Hàn Sấm, ngươi chắc đã từng nghe tên của y."

Hạng Thiếu Long lạc giọng kêu,Hàn Sấm?"

Phụng Phi ngạc nhiên lắm nói,Ngươi cũng biết kẻ này ư?"

Hạng Thiếu Long cố che đậy,Tại hạ chỉ là đã từng nghe tên của người này, nhưng không ngờ là y, kẻ này nổi tiếng háo sắc, đại tiểu thư làm sao có thể tin tưởng ở y?"

Phụng Phi nói,Y tuy háo sắc, nhưng bản thân cũng không tệ, ta nói quách cho ngươi biết vậy, ta đã hứa là sẽ tặng bọn Thục Trinh cho y, để báo đáp công ơn tương trợ, giờ đây chẳng còn gì để giấu người cả!"

Hạng Thiếu Long nói,Còn một chuyện nữa, đại tiểu thư rốt cuộc sẽ hoa lạc nhà ai?"

Phụng Phi trầm ngâm một lúc, đột nhiên gục vào lòng gã, ôm lấy đôi vai của gã dịu dàng nói,Ta có thể cho người hay, nhưng người phải thề rằng không được cho bất cứ người nào biết!"

Hạng Thiếu Long giật mình, cố nén ý muốn ôm lại nàng, lập tác hạ lời thề.

Phụng Phi nói như mơ,Người này rất nổi tiếng, gần đây đã làm cho sáu nước phía đông náo loạn!"

Hạng Thiếu Long nghe mà nổi da gà.“Chả lẽ Phụng Phi đến nước Tần tìm mình hay sao?"

Phụng Phi tiếp tục,Người này chính là Hạng Thiếu Long là người sáu nước phía đông sợ nhất!"

Tuy biết nàng sẽ nói tên mình ra, Hạng Thiếu Long nén không được giật thót người nói,Y có yêu đại tiểu thư không?

Phụng Phi ngửa mặt ngạc nhiên nói,Cớ gì người lại hỏi kỳ lạ đến thế?"

Hạng Thiếu Long trong lòng tỉnh ngộ, biết nàng vẫn còn giấu giếm, cố ý đưa ra một người để trả lời cho qua chuyện!

Một ý nghĩ lướt qua trong đầu, biết rằng ý trung nhân của nàng tuyệt không phải mình, nếu không Ðiền Mỹ Mỹ đã cho hay!

Nhưng người này rất có thể là người Tần. Chỉ cần Hạng Thiếu Long đưa nàng về Hàm Dương, nàng sẽ gặp lại tình lang của mình.

Mỉm cười nói,Vậy tại hạ sẽ đưa tiểu thư đến Trung Mâu!"

Trong lòng đồng thời cũng hiểu được nàng cũng phải giữ bí mật, bởi vì nếu để lộ ra, nói không chừng cả tình lang của nàng cũng bị Lã Bất Vi giết chết.

Ngày trước nàng phụng lệnh của người nào đó để đến giết mình, đột nhiên lại thay đổi chủ ý. Nói không chừng cũng vì gặp được tình lang nên mới có ý quy ẩn.

Quả nhiên Phụng Phi nói,Không, chàng bảo ta đến Hàm Dương chờ, người phải đưa ta đến Hàm Dương mới xong!"

Hạng Thiếu Long trong lòng bực bội, ôm nàng thật chặt rồi hôn ngấu nghiến lên đôi môi của nàng.

Phụng Phi cố gắng vùng vẫy, một lát sau mềm đi trước nụ hôn nóng bỏng của gã, tuy không nhiệt tình phản ứng, nhưng tóm lại cũng đã chấp nhận.

Rời khỏi đôi môi của nàng, nhìn khuôn mặt xinh xắn của nàng, Hạng Thiếu Long chép miệng,Ðây là sự trừng phạt đối với việc đại tiểu thư vẫn chưa hoàn toàn thẳng thắn. Song dù đại tiểu thư có căm ghét tại hạ thế nào, nhưng trước mắt chỉ có Thẫm Lương này đủ sức giúp đại tiểu thư thoát khỏi nanh vuốt của Trọng Tôn Long, tất cả những kẻ khác đều có lòng riêng cả!"

Phụng Phi ngả vào lòng gã nói,Người chẳng phải là có lòng bất lương hay sao?"

Hạng Thiếu Long thấy nàng không phủ nhận rằng đã nói dối, trong lòng hơi có thiện cảm, ôm lấy đôi vai nàng nói,Nếu tại hạ có lòng bất lương, thì giờ đây phải là lúc xua quân tiến tới, cướp đoạt ngọc thể của đại tiểu thư. Hãy suy nghĩ kỹ đi!"

Nói xong thì nghênh ngang bỏ đi.

Từ khi bị Lý Mục đánh cho tơi bời, tất cả những nỗi buồn đều biến mất sau cái hôn dài vừa rồi!

Gã đã khôi phục được hào tình tráng sĩ của Ðổng mã si trước kia. Chỉ là lần này ngoài Tiêu Nguyệt Ðàm, gã chỉ có thanh kiếm bên hông. Mà thanh kiếm này lại không thể mang theo người nếu không đã bị nhận ra. Từ khắc này gã quyết định sẽ đùa với Lã Bất Vi và Ðiền Ðan thêm một trận nữa. Dù thế nào gã cũng phải giúp những nữ tử bị nam nhân áp bức đạt thành ước nguyện của mình. Như thế sống mới có ý nghĩa.

Đề xuất Voz: Nghề bồi bàn.
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN