Chương 610: Quay Về Hàm Dương (2)
Hạng Thiếu Long xem mà nổi da gà, vừa hoảng sợ vừa buồn cười.
Thực ra chuyện này đã có manh mối từ trước, nếu không Tiêu Nguyệt Ðàm mỗi lần nhắc đến cái hẹn mười chiêu đều không ngừng nhắc nhở mình phải cẩn thận Tào Thu Ðạo nuốt lời, mà thần sắc lại rất cổ quái.
Tiêu Nguyệt Ðàm có thể nói là lấy mạng của mình để đánh cược, may mà y đã thắng.
Mình tuy không thắng, nhưng cũng không bại.
ít ra Tào Thu Ðạo cũng phải thừa nhận mình cũng có khả năng khiến cho y lưỡng bại câu thương.
ăn no nê xong, gã ngủ một chốc rồi men theo bờ sông trượt như bay về phía tây nam.
Ðến khi hoàng hôn thì tìm một hang động nhỏ nổi lửa lên, ngủ một giấc, tỉnh dậy thì tiếp tục lên đường.
Cứ như thế sau năm ngày, Hạng Thiếu Long đã vào biên giới nước Ngụy, lẻn về phía Trung Mâu.
Khi gã đến bờ bắc sông Hoàng Hà, nước sông đã tan ra. Nghĩ bụng chỉ cần vượt sông này, thì nhiều nhất là một ngày đã có thể đến Trung Mâu.
Ðiều gã lo lắng nhất giờ này là bọn Ðằng Dực đã rút quân ra khỏi Trung Mâu. Vậy thì gã phải mất công đi về Hàm Dương, lúc ấy thức ăn cũng đã hết.
Lúc này là mùa tuyết tan, trời lạnh đến nỗi khiến cho người ta cảm thấy dù có bao nhiêu quần áo cũng không đủ ấm, nếu là một người yếu ớt thì đã sớm chết cứng vì lạnh.
Ðang lo lắng, ba chiếc thuyền lớn đang trôi theo dòng xuôi xuống.
Hạng Thiếu Long chột dạ, nằm phục ở sau một tảng đá lớn nhìn ra.
Nhìn thấy rõ ràng cờ hiệu trên thuyền, Hạng Thiếu Long vui mừng xông ra, đốt lên ngọn lửa, phát ra tín hiệu.
Người Tần trên thuyền ai nấy đều lập tức ngạc nhiên, mọi người đều lên khoang tàu, vẫy chào gã.
Ba chiếc thuyền chầm chậm cập bến.
Hạng Thiếu Long vui mừng như điên, rốt cuộc cuối cùng đã gặp được người thân, tháo ván trượt tuyết, ném cả gậy trượt tuyết, chạy ra bỜ.
Ðầu chiếc thuyền áp sát vào bờ, hơn mười thanh gỗ dài được bắc ra, một giọng ồm ồm vang lên từ xa,Thiếu Long!
Thiếu Long! Là bọn ta!"
Hạng Thiếu Long giật mình, nhận ra đó là giọng nói thân thiết của Ðằng Dực.
Tiếp theo là tiếng kêu khóc của Kỷ Yên Nhiên, Triệu Chi, có cả tiếng gọi của Xương Bình quân.
Chiếc thuyền bắt đầu đi ngược dòng lên trở lại, trong đại sảnh của thuyền, Hạng Thiếu Long đã thay bộ y phục mới, mọi người vây quanh gã.
Kỷ Yên Nhiên và Triệu Chi vì nhớ nhung gã nên đã ốm đi nhiều, lúc này vừa khóc vừa cười, vui mừng lẫn lộn.
Hạng Thiếu Long uống xong ngụm trà nóng, nói với Ðằng Dực và Xương Bình quân,Vừa rồi ta mới hiểu cái gì là gặp lại người thân, ta đã từng nghĩ không bao giờ gặp lại các người nữa."
Triệu Chi lại ngả vào lòng gã khóc rấm rứt, gã phải vội vàng dùng lời an ủi.
Kỷ Yên Nhiên thì biết kiềm chế hơn Triệu Chi, bình tĩnh trở lại, buồn bã nói,Bọn thiếp đã từng muốn tự tận theo chàng, may mà nhận được tin, biết chàng đang ở Lâm Tri, mọi người đều vui mừng đến phát điên. Yên Nhiên và Thanh tỷ liền đi gặp bị quân, nhờ ngài sai người đến nước Tề rước chàng về."
Xương Bình quân xúc động chen vào,Bị quân còn lo lắng hơn bất cứ ai, lập tức bảo tiểu đệ bỏ hết tất cả mọi thứ, đến Lâm Tri. Chỉ tiếc là nước sông đã kết băng, song may mà như thế, nếu không chúng tôi sẽ đi uổng một chuyến."
Ðằng Dực nói,Kinh gia thôn tuy có người đến báo tin, nhưng chúng tôi chờ mãi vẫn không thấy tam đệ quay về, còn tưởng rằng tam đệ đã xảy ra chuyện."
Hạng Thiếu Long hỏi,Còn những người khác có khỏe không?"
Xương Bình quân nói,Bọn chúng tôi đã đạt thành hiệp nghị với người Triệu, lui quân ra khỏi Trung Mâu, giờ đây Kinh Tuấn và Hoàn Xỉ đang ở Ðồn Lưu. Trận chiến này của Thiếu Long vừa có thể bình định được cái loạn Phố Cao, vừa có thể hạ được nhuệ khí của người Triệu, công lao thật là lớn."
Hạng Thiếu Long than rằng,Công lao dù cho có thể lớn hơn nữa, Châu Lương và biết bao huynh đệ đã phải chết nơi đất khách quê người."
Ðằng Dực trầm giọng nói,Chiến tranh là như thế, dù thắng hay bại cũng khó tránh được thương vong, tam đệ không cần phải tự trách như thế. Lý Mục quả là một nhân vật lợi hại."
Xương Bình quân nói,Lã Bất Vi chẳng phải tới Lâm Tri hay sao? Chắc là y không biết huynh đang ở đó."
Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Ngược lại, ta không những đã từng uống rượu với y, chính y đã đưa ta đến Tắc Hạ học cung để quyết chiến với Tào Thu Ðạo."
Mọi người đều kêu lên,Cái gì?"
Hạng Thiếu Long kể hết mọi chuyện ở Lâm Tri ra, người nghe ai nấy đều lo lắng, trố mắt lè lưỡi. Còn nguy cơ về thân phận của tiểu Bàn, gã đương nhiên giấu biến đi.
Triệu Chi nghe mà quên cả khóc, vẫn cứ ôm riết lấy gã, khi nghe nói đến Thiện Nhu đã trở thành vợ của người khác, ngồi dậy mà giận dỗi nói rằng,Nhu tỷ sao lại như thế, gả cho người khác mà không cho bọn chúng ta hay?"
Hạng Thiếu Long vội vàng giải thích Giải Từ Nguyên là một người chồng tốt, Thiện Nhu cũng đã chọn lựa đúng, cho nên Triệu Chi mới không trách nữa.
Kỷ Yên Nhiên ngạc nhiên nói,Chàng không thấy nghĩa phụ sao? Lẽ nào...“ Hạng Thiếu Long kể lại những chuyện ly kỳ của y, đến khi kết thúc, thì vươn vai nói,Bây giờ ta chỉ muốn ngủ một giấc, hy vọng khi tỉnh lại thì đã ở Hàm Dương."
Hạng Thiếu Long thay bộ nhung trang, đứng ở đầu thuyền, bên cạnh ngoài Xương Bình quân, Ðằng Dực, Kỷ Yên Nhiên, Triệu Chi, còn có Kinh Tuấn nữa.
Hàm Dương chỉ còn cách một canh giờ nữa.
Cảnh tượng tuyết trắng phủ đầy đã đổi thành cảnh đẹp của đầu xuân.
Từng đóa mây trắng bay bồng bềnh, nước sông cuồn cuộn, hai bên bờ cây cỏ xanh biêng biếc.
Hạng Thiếu Long nhìn khung cảnh xung quanh, nhớ lại những ngày tháng trốn chạy của mình, lúc này có cảm giác rất tự do.
Một chuyện gã lo lắng nhất giờ đây chính là thân phận của tiểu Bàn.
Hạng Thiếu Long thuận miệng hỏi,Mấy ngày nay có chuyện gì lớn xảy ra không?"
Xương Bình quân nói,Hàn vương vừa mới qua đời, thái tử Ðan lên ngôi, sai sứ đến cầu hòa với chúng ta, bị quân cho Hàn vương sai Hàn Phi vào Tần, không biết Hàn vương có chịu chấp nhận hay không?"
Hạng Thiếu Long gật đầu,Bị quân trước nay luôn khâm phục lý luận trị nước của Hàn Phi huynh, nếu như Hàn Phi huynh có thể trổ tài ở nước Tần, thì cũng là chuyện tốt."
Kỷ Yên Nhiên lại thở dài, nhưng không nói gì cả.
Khi Hạng Thiếu Long định hỏi đến chuyện khác, Xương Bình quân hạ giọng nói,Lao ái ngày càng được thái hậu sủng ái, sau khi được phong thành Trường Tín hầu, tước vị ngang ngửa với Lã Bất Vi, cho nên ngày càng trở nên kiêu ngạo hơn."
Hạng Thiếu Long nhủ thầm năm nay chính là lúc Tiểu Bàn cử hành lễ đội mũ, Lao ái và Lã Bất Vi chỉ đến mức ấy thôi, chỉ là bọn họ không biết mà thôi.
Rồi lặng lẽ suy nghĩ, mối quan hệ giữa Chu Cơ và Lao ái ngày càng khăng khít với nhau, có lẽ cũng bởi hai nguyên nhân Ðầu tiên là vì Chu Cơ bắt đầu nghi ngờ tiểu Bàn không phải là con của nàng, thứ đến là tưởng mình đã chết. Mà Chu Cơ thì cần một nam nhân.
Kinh Tuấn cười,Lần này tam ca an toàn quay về, sẽ khiến cho một số người rất thất vọng."
Triệu Chi hớn hở nói,Phu quân xa nhà đã gần hai năm! Chàng có biết chăng Bảo nhi của chúng ta đã lớn đến mức nào không?"
Kỷ Yên Nhiên vui vẻ nói,Nếu không vì Bảo nhi, Phương muội cũng sẽ đi cùng với bọn thiếp, khiến cho tiểu Trinh và tiểu Phụng cũng không thể đi cùng, bọn họ khóc lóc mấy ngày."
Hạng Thiếu Long lại hỏi về Vương Tiễn.
Xương Bình quân hạ giọng nói,Chuyện này gặp bị quân thì hãy nói!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nhìn Xương Bình quân, Xương Bình quân nháy mắt với gã, Hạng Thiếu Long chỉ đành cất câu hỏi vào trong bụng.
Lúc này thành Hàm Dương đã ở phía trước mặt.
Hạng Thiếu Long thẫn thờ nói,Rốt cuộc đã quay về!"
Tiểu Bàn đã sớm nhận được tin, thân chinh ra ngoài thành đón tiếp.
vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai này rốt cuộc đã thành người lớn, trên mặt đã để râu, ngực nở vai rộng, đã có uy thế của một vị hoàng đế, Hạng Thiếu Long nhìn thấy y đã khác lạ hơn nhiều.
Xương Văn quân, Lý Tư, Quản Trung Tà, Ô Ðình Phương, Cầm Thanh và các công khanh đại thần đều đến, không khí rất náo nhiệt long trọng, nhưng không thấy Lao ái.
Trong tiếng nhạc và tiếng pháo nổ, Hạng Thiếu Long bỏ thuyền lên bờ.
Tiểu Bàn bước ra, đỡ Hạng Thiếu Long đứng dậy, nhìn kỹ bộ mặt ốm hơn nhiều của gã, than rằng,Thượng tướng quân đã khổ nhọc!
Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ, như là giữa hai người trước đây không hề có quan hệ thân thiết.
Ðiều đó không những vì tiểu Bàn không xúc động như gã suy nghĩ, mà ánh mắt của y như chứa một điều gì đó khiến gã khó hiểu.
Đề xuất Huyền Huyễn: Linh Vực