Chương 329: Bông vải nguy cơ
Người Anh lo lắng, điều đó Franz dĩ nhiên không biết. Lúc này, hắn còn đang bận rộn với công trình kênh đào Suez đau đầu này. Vấn đề chính chỉ có hai điểm:
Thứ nhất, công ty kênh đào sử dụng một lượng lớn lao công (nô công), điều này khiến dư luận châu Âu chỉ trích gay gắt. Thứ hai, chi phí thi công kênh đào quá lớn, cần phải tăng vốn đầu tư.
Vấn đề thứ hai khá dễ giải quyết. Công ty kênh đào đã quyết định tăng phát hành cổ phiếu để huy động vốn, chẳng mấy chốc sẽ xử lý được. Trong hoàn cảnh bình thường, nếu Pháp và Áo liên thủ, muốn dập tắt dư luận châu Âu cũng không khó. Thời đại này, “Thánh mẫu” không còn phong phú, hiếm ai sẵn sàng đứng ra vì một nhóm nô công Ai Cập. Hơn nữa, những lao công này đều do chính phủ Ai Cập cung cấp, công ty kênh đào lập tức hướng trách nhiệm về chính phủ Ai Cập.
Đã từng có báo chí phản ánh, tất cả đều nghiêng về phía chính phủ Ai Cập. Dù sao thì việc tổ chức lao động và khấu trừ lương là do họ đảm trách. Đối với Ai Cập vốn không phải là quốc gia châu Âu, dư luận châu Âu vốn dĩ khó để cảm nhận và thôi thì họ gánh trách nhiệm cũng được.
Nhưng bây giờ tình huống đã khác, vì vùng Ai Cập đa phần trồng bông vải, người Anh lại cùng công ty kênh đào tranh giành sức lao động. Người Anh xây dựng đường sắt Suez, cũng tương tự cùng công ty kênh đào tạo thành cạnh tranh địa vị. Lợi ích song phương xung đột là điều không thể tránh khỏi nên mâu thuẫn theo đó sinh ra.
Do muốn công kích công ty kênh đào, John Bull (danh xưng người Anh) liền khơi mào dư luận gây áp lực lên họ. Khi kẻ phá rối vừa động thủ, công ty liền thiếu thốn lực lượng lao động. Pháp và Áo cũng không phải từ thiện, công ty kênh đào muốn tiết kiệm chi phí, tất nhiên phải áp lực chi phí lao động.
Hiện tại, công ty kênh đào mỗi năm trả cho chính phủ Ai Cập một triệu thalers (thần thuẫn), nhìn qua tưởng nhiều nhưng với hơn 150 ngàn lao công thì mỗi người trung bình chỉ được 6,66 thalers. Số tiền này còn chưa đủ trả lương bình thường cho công nhân Áo trong một tháng. Hơn nữa, con số đó còn bao gồm bồi thường thu hồi đất, phí quản lý lao công nữa.
John Bull không chỉ bóc trần mọi nội tình này, còn kèm theo những bức ảnh chụp các nhóm lao công khi sinh hoạt và làm việc. Hình ảnh đẫm máu, phối hợp với ngôn từ trên báo chí khiến Franz cũng đồng cảm với ý kiến phê phán lạm dụng.
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy chỉ huy các phu trạm lại là người Ai Cập, đây có thể xem là tin tốt duy nhất. Lao động được phân công rõ ràng và nhiều người gánh vác trách nhiệm. Nếu không có John Bull cố ý tạo dư luận và công ty kênh đào đẩy trách nhiệm sang chính phủ Ai Cập thì cũng không đến nỗi như vậy.
Franz hỏi: "Người Pháp giờ chuẩn bị làm thế nào?"
Hiện tại phần lớn thi công kênh đào vẫn do người Pháp đảm nhận, đồng thời họ cũng là tâm điểm dư luận, áp lực lớn nhất đổ dồn vào chính phủ Pháp. Dù sao dân chúng nước Pháp giàu có và có tinh thần quốc tế chủ nghĩa. Các báo chí trong nước đều công kích công ty kênh đào, thậm chí chỉ trích luôn chính phủ Paris, yêu cầu chính phủ phải chịu trách nhiệm.
Ở Áo, dư luận thì khác, họ cần phải giữ thái độ dung hòa hơn. Báo chí và chính khách sẽ phân tích trách nhiệm một cách công bằng, tránh đưa ra những lời buộc tội vô căn cứ. Đầu tiên bị chỉ trích là chính phủ Ai Cập, phần lớn dư luận cho rằng họ không hoàn thành trách nhiệm chính yếu. Tiếp theo là công ty kênh đào, tầng quản lý công ty bị coi là thiếu hiệu quả và quản lý kém.
Vì công ty là doanh nghiệp cổ phần xuyên quốc gia nên sự việc xảy ra không liên quan đến chính phủ Áo. Nếu cổ đông nhỏ cũng phải chịu trách nhiệm thì các nhà đầu tư chứng khoán cũng đâu phải không có trách nhiệm?
Ngoại giao đại thần Wesenberg trả lời: "Người Pháp vẫn đang do dự chưa thể đưa ra thái độ rõ ràng. Dư luận trong nước đang gây sức ép rất lớn. Đại sứ quán truyền tín tức về, dân chúng Paris đã biểu tình ngoài phố, nhiều lần bao vây trụ sở công ty kênh đào ở Paris khiến họ không thể làm việc bình thường.
Chúng ta đã đề nghị Hội đồng quản trị công ty kênh đào di dời trụ sở về Vienna để đảm bảo công việc được diễn ra thuận lợi, hiện vẫn đang thảo luận."
Franz không nghi ngờ gì về việc di dời trụ sở. Trong lịch sử, đã không ít công ty bị dân chúng Pháp đuổi ra khỏi thành phố, nếu không dời đi thì sẽ không thể hoạt động bình thường được. Là một nhà đầu tư, Franz không mong chính phủ Pháp vì sợ hãi mà ra mặt can thiệp vào hoạt động kinh doanh của công ty.
Ngược lại, danh tiếng của công ty kênh đào không phải chỉ dựa trên các nhà đầu tư. Trừ khi chính phủ can thiệp, còn không công ty và tầng quản lý không cần tự nhận mình là thủ phạm chịu mọi trách nhiệm.
Hiện giờ tình hình đã khá hơn nhiều so với lịch sử. Mọi người đều biết kênh đào Suez là dự án hợp tác của Pháp và Áo. Nếu có dân chúng phản đối chỉ là họ dùng báo chí để chỉ trích, còn các chính phủ châu Âu chưa có phát biểu chính thức. Các chính khách đều hiểu rằng Anh, Pháp, Áo đang căng thẳng chính trị, mỗi nước đều tìm cách giành lợi thế, ai tỏ rõ lập trường ngoại giao thì bên đó thắng thế.
Người Anh tuy rất cứng rắn nhưng trên đất liền châu Âu, tiếng nói của Pháp và Áo vẫn có trọng lượng hơn. Có thể coi như người Anh bây giờ chọn cách im lặng là thượng sách.
Franz suy nghĩ một lúc rồi nói: "Vậy làm thế nào, nếu người Anh trước phá vỡ quy củ thì cũng không còn khách khí nữa. Chúng ta hãy tìm cơ hội gom cổ phần kênh đào đen tối lịch sử của họ, rồi bán cho công ty kênh đào. Để chúng ta sẽ quyết đấu mạnh mẽ, thúc đẩy cuộc phản công lần này."
Đây không phải là phương án tối ưu nhất, nhưng là phương án hiệu quả và khả thi nhất. Thời đại thực dân đế quốc, ai cũng không trong sạch hơn ai. Người Anh có thể phơi bày lịch sử đen tối của công ty kênh đào thì ngược lại công ty cũng có thể vạch trần lịch sử đen tối của người Anh.
Hơn nữa, công ty kênh đào Suez đứng về Pháp và Áo, nếu chống lại chính phủ Anh cũng không thành vấn đề, không cần lo sợ.
Khi các đại gia bị vướng vòng xoáy dư luận, họ cũng sẽ không tiếp tục chăm chăm vào công ty kênh đào nữa. Tin tức mới thường gây chú ý lớn, khi sóng gió xưa qua đi, tầng quản lý công ty lại sẽ ra tuyên bố cải thiện chế độ đãi ngộ lao công như tăng thêm từng củ khoai tây mỗi ngày, mua chuộc báo chí cũng sẽ biến mất.
Đây là mưu kế bình thường, hiện tại công ty kênh đào tuyệt đối không thể nhượng bộ sợ hãi. Dù làm thế nào cũng không thể khiến tất cả hài lòng, thậm chí còn có thể khiến sóng gió lớn hơn...
---
Tại địa khu Tây Phi, trong trang viên rộng lớn của chủ Carlos, một vị khách không mời bất ngờ ghé thăm.
"Sir Carlos, hôm nay chúng tôi đến đây để thu mua bông vải với thành ý đặc biệt. Chúng tôi có thể trả giá cao hơn năm ngoái 10%," người khách nêu.
Carlos mỉm cười nhẹ, đáp: "Thật đáng tiếc, tiên sinh Max, ta không cảm nhận được sự thành ý của ngươi. Nội chiến Mỹ bùng nổ khiến sản lượng bông vải giảm mạnh, lại thêm phong tỏa của chính phủ phương Bắc, lượng bông vải có thể xuất khẩu cũng là một vấn đề.
Năm nay lại được mùa, nhưng giá bông vải thì khá thấp. Với nhiều yếu tố thuận lợi như vậy, giá bông vải sẽ phải được đảm bảo. Theo ta biết, giá bông vải trên thị trường kỳ hạn Luân Đôn đã tăng 56%."
Max bình tĩnh giải thích: "Sir Carlos, đó là thị trường kỳ hạn bông vải bị thổi giá. Ngươi nên biết tăng 56% giá bông vải nghĩa là gì, thị trường căn bản không thể chịu nổi giá trên trời ấy."
Quả thực, khi giá bông vải tăng 56%, ngành dệt không thể chấp nhận được. Khi sản phẩm làm ra không bán được là hậu quả tất yếu.
Thời đại này, sức chịu đựng thị trường có hạn. Công nghiệp hóa vải bông phát triển nhờ tiện lợi, nhưng nếu giá tăng đột biến một nửa, dân chúng cơ bản không thể chi trả nổi.
Hai người lặng lẽ một lúc, rồi Sir Carlos đưa ra lời đề nghị: "Năm ngoái giá tăng 40%, năm nay ta sẽ bán hết toàn bộ bông vải cho ngươi."
Max lắc đầu nói: "Năm ngoái giá tăng 12%, đây đã là năm có giá bông vải cao nhất trong 10 năm qua."
Carlos lạnh lùng đáp: "Theo ta biết, công ty thương mại Philip năm nay cũng chuẩn bị tăng giá thu mua bông vải 12%. Nếu cùng giá như vậy, ta dựa vào đâu để bán cho ngươi?"
Max tiếp tục đề nghị: "Vậy ta đề nghị tăng thêm 2 điểm phần trăm, được không?"
Carlos lắc đầu: "Tiên sinh Max, Philip lâu nay thu mua bông vải ở Tây Phi, công ty Darwell của các ngươi vẫn mua từ Mỹ. Bài toán lựa chọn này rất ôn hòa và hợp lý. Ta không thể vì chút lợi ích mà làm mất lòng người đồng hành lâu năm, toàn bộ chủ vườn Tây Phi cũng không đồng ý.
Nếu ngươi chỉ muốn mua một số lượng bông vải cung cấp, ta đề nghị nên mua trực tiếp từ Philip!"
Max nhức đầu, chuyện này quả là phiền toái. Vì năm nay nguồn cung bông vải Mỹ giảm, chính trong nước mới phải để y hắn ra Tây Phi thu mua bông vải.
Nhưng nơi này thị trường đã bị chiếm lĩnh, họ không chấp nhận người khác xen vào, trừ cách tăng giá thì không còn biện pháp nào. Các thương nhân mua bông vải trong tay chắc chắn không bị bắt chẹt mới là chuyện lạ.
Ban đầu hắn tính nắm lấy thời cơ tạo khoảng chênh lệch, lừa gạt thông tin của các chủ vườn trồng trọt, kết quả vừa mới bắt đầu đã thất bại.
---
Tại tổng bộ công ty thu mua bông vải Darwell ở Luân Đôn, các thành viên đang bàn luận về tin tức thất bại khi thu mua bông vải từ Tây Phi.
Kenneth, người phụ trách mua hàng, nói: "Tình thế hiện nay rất rõ ràng, tin tức nội chiến Mỹ đã truyền tới. Trừ phi ta tăng mạnh giá thu mua bông vải, nếu không thì căn bản không thể cạnh tranh được với người Áo.
Phải hiểu rằng chúng ta mua ở Tây Phi còn phải trả thuế xuất nhập khẩu nên chi phí cao hơn nhiều. Nếu chiến tranh giá diễn ra, sau khi mua đủ bông vải cũng chưa chắc đã có lời."
Đây là một vấn đề thực tế. Mỹ liệu có chở bông vải ra ngoài hay không vẫn là ẩn số, căn cứ vào tình hình giá bông vải.
Nếu chính phủ phương Bắc phong tỏa phương Nam thì giá bông vải chắc chắn sẽ tăng vọt. Các thương nhân tích trữ bông vải sẽ kiếm ăn lớn.
Ngược lại, họ còn phải suy tính cách bán số bông vải trong tay.
Martti, người quản lý thị trường, phân tích: "Do nội chiến, sản lượng bông vải Mỹ năm nay giảm ít nhất 30%. Chiến loạn ở Ấn Độ trong ba năm vừa qua cũng làm bông vải tuyệt thu. Tây Phi được mùa, nhưng tổng sản lượng bông vải thế giới vẫn đang có xu hướng giảm. Việc giá bông vải tăng cao là tất yếu.
Mùa thu hoạch bông vải sắp đến rồi. Nếu muốn thu đủ lượng bông vải, chúng ta phải nhanh chóng hành động."
Đề xuất Tiên Hiệp: khởi tận bách diệt