Chương 424: Nhân tâm như hồi nguyệt quang đàn thành (1)
Trong đêm mưa lớn, mây đen giăng kín bầu trời, sấm chớp thi nhau giội xuống trần gian, khiến khắp vùng đầm lớn tám trăm dặm quanh chân núi Lương Sơn trở nên hỗn loạn bất an. Mặt hồ rộng lớn như bao trùm cả ngọn núi, rừng rậm mờ ảo chỉ còn là bóng dáng sừng sững dưới màn giông tố dữ dội, giống như những thời kỳ cổ đại hồng hoang dã thú thống trị, thân hình khổng lồ vẫn lặng lẽ bất động, làm lòng người thêm phần sợ hãi.
Từ khi Tống Giang cùng thủ hạ đặt chân lên Lương Sơn, từng cánh rừng, từng bến nước quanh núi đều trở thành chiến trường, liên tục hợp lực quét sạch quan binh phá vỡ các đợt tấn công. Trải qua nhiều trận ác chiến, từ Tằng Đầu thị trở đi, khí thế của họ như mặt trời giữa trưa, rực rỡ và mạnh mẽ. Nhưng rồi vận mệnh thay đổi khi Vũ triều ngược Bắc phá quân, Phương Tịch Quân Dục, kẻ từng là chủ mưu phản bội ám sát, trở thành thủ lĩnh bọn cướp, bắt đầu áp đảo và đẩy lùi lực lượng Lương Sơn, khiến họ lúng túng như đứng trên một đảo lớn giữa trời đất, đương đầu cùng thiên cơ, chẳng ai có thể kháng cự nổi uy lực này.
Chiến dịch ở Độc Long cương thất bại khiến nhiều người sửng sốt và đoán mò về nguyên nhân thật sự, bởi đó vẫn mãi là một bí mật được giấu kín. Tới chiều tối mùng tám tháng sáu, sau một đêm vất vả phá vây từ Vũ Thụy doanh, quân Lương Sơn chỉ còn vài ngàn người từng đợt tụ lại tại đại bản doanh, sĩ khí dù còn chưa mất hết nhưng trầm trọng hơn trước nhiều.
Hơn nửa binh lính đã bỏ mạng hoặc bị bắt, số còn lại chạy thoát cũng trong tình trạng tan tác, chỉ mong từng người có thể quay về phòng tuyến, nhưng càng ngày lòng người càng thêm sợ hãi, không ít kẻ bắt đầu chán nản, dao động.
Cảnh tượng thương tâm này chẳng đợi đến lúc bọn họ tự nhìn nhận, bởi những bóng ma của quá khứ vẫn ám ảnh từng bước đi, từng dự định trong lòng họ. Huyết Thủ Nhân Đồ Ninh Lập Hằng, kẻ thù truyền kiếp, vẫn chưa từ bỏ ý định trả thù, lợi dụng lúc Lương Sơn suy yếu sẽ xuất chiêu công kích dữ dội, một cuộc càn quét không khoan nhượng nhằm dứt điểm đối phương.
Bên trong đại bản doanh, những thủ lĩnh còn lại tập hợp bàn bạc về tình thế ngặt nghèo hiện tại. Dù lực lượng còn hơn mười một ngàn người, nhưng quân tâm đã lung lay, có kẻ bị kích động từ bên trong, tạo nên sự hỗn loạn trong nội bộ. Những cơn giông tố ngoài trời dẫu làm trầm lặng không gian, song lại chất chứa sự bất an sâu sắc trong lòng mọi người.
Ngô Dụng và Chu Vũ, hai vị đầu lĩnh quyền uy, cố gắng vực dậy tinh thần các chiến sĩ, truyền đạt rằng chí ít quân số vẫn còn, những người thân còn ở bên, và Lương Sơn vẫn có thể kiên trì bảo vệ địa bàn của mình. Cả hai hiểu rằng, chỉ khi có thể thắng trận này, họ mới có hy vọng tiếp tục đứng vững giữa bão giông.
Tin tức từ mạn Vạn Gia lĩnh truyền về, báo rằng một phần nhỏ tù binh bị bắt đã được thả và trở lại, nhưng trong số ấy có không ít kẻ bị địch lợi dụng thả ra nhằm gây rối loạn nội bộ. Thông tin này càng làm tăng thêm nỗi lo âu cho các đầu lĩnh, bởi không biết ai trong số những người trở về có nguy cơ trở thành mầm họa trong lòng họ.
Tống Giang, người lãnh đạo trầm mặc, đi qua đi lại giữa màn mưa tàn trên mái hiên, lòng chất chứa u uất. Ông vỗ ngực nói với Lý Quỳ rằng cả đời ông sống chính trực trong sạch, không làm gì trái với lương tâm, nào hay tình thế giờ đây bao trùm sự hỗn loạn, chỉ còn cách giữ vững chính khí, dù chết cũng không khuất phục.
Trong đêm lạnh, bóng Phương Tịch Quân Dục thầm lặng nơi bến nước, mặc trên mình áo tơi, đầu đội mũ rộng vành, cúi mình đẩy chiếc thuyền nhỏ băng qua làn nước đục murky. Bất chợt một tiếng gọi vọng lại từ phía sau:
— Tịch huynh đệ, ngươi không đành lòng bỏ đi chứ! —
Hắn dừng lại, nhìn về phía vọng âm rồi chậm rãi đáp rằng sự tan rã này đều do mình mà ra, dù các huynh đệ còn nguôi ngoai, nhưng hắn không thể giữ mặt mũi ở lại Lương Sơn nữa. Bao người nhà, những kẻ đã vào rể gia tộc họ Tô, đều do hắn dẫn đến lâm cảnh hiện tại, do đó hắn phải rời đi, để họ tránh khỏi việc bị truy đuổi.
Khi trở lại đẩy thuyền, nét mặt hắn dễ thấy là sự hối hận pha lẫn u sầu, tưởng chừng vô phương, nhưng trong ánh mắt thoáng hiện một vẻ cười quỷ dị, tựa chờ mong một kết cục đã định trước.
Đêm ấy, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, Tịch Quân Dục bị giam lỏng trong phòng, và một bóng người khác lặng lẽ đến, hạ thấp giọng nói chuyện. Cuộc đối thoại giữa họ hé lộ hơn nữa mưu kế đã bắt đầu được triển khai từ phía kẻ thù, với nội gian trà trộn trong hàng ngũ, khiến suy đoán và nghi kỵ mơ hồ lan tỏa.
Trong khi đó, những kẻ tù binh được thả về len lỏi giữa các cứ điểm, có người tìm đường trở lại núi rậm, có kẻ ẩn mình trong bóng tối, gieo rắc ác ý, làm rách toạc mảnh đất Lương Sơn kiên cố mà họ từng tự hào.
Vốn tưởng thành trì vẫn còn vững bền nay đã bắt đầu rạn nứt, không phải dưới đòn công kích trực tiếp từ bên ngoài, mà từ những vết nứt đứt gãy âm thầm từ bên trong, từ lòng người và trận mưa tăm tối kéo dài… Một tương lai mịt mờ đang dần hiện hữu trước mắt họ.
(Chương tiếp theo sẽ còn kể tiếp...)
Đề xuất Tiên Hiệp: Ở Rể - Chuế Tế (Dịch)