Chương 1170: Giữa hè (hai) + Người ở rễ sách giấy sáu ba bảy sách đã đưa ra thị trường, khác đề cử một bộ phim.

Chương 1170: Giữa hè (hai)

Giữa trưa, tiếng súng vang dội, bụi mù cuộn bay giữa phố phường Phúc Châu. Chẳng bao lâu sau, lính tuần hô hoán, trên vọng lâu thành, cờ hiệu phất phới ra hiệu lệnh, tiếng vó ngựa, tiếng người rầm rập, đại quân xuất động. Gần nửa thành Phúc Châu bởi thế mà náo động dậy. Gần xa, người của cả hắc đạo lẫn bạch đạo đều bị trấn động, đổ ra xem xét ngọn nguồn.

Tại Hoài Vân phường phía đông thành, Ninh Kỵ, kẻ tạm xếp vào hàng ngũ tà phái cao thủ, leo lên nóc nhà, phóng tầm mắt ra xa. Trong sân, Khúc Long Quân, thân vận bộ y phục vải bố xám, tay cầm cuốn sách truyện đọc dở, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"Chẳng rõ là nơi nao... Tiếng súng vang vậy... Kẻ gây rối chưa bị bắt, ắt hẳn thân thủ bất phàm..."

Chợt như gió nồm hạ thổi qua thành. Chiều hôm ấy, tuấn mã phi nhanh trên phố phường rực nắng. Đến cửa hông phủ Trưởng Công chúa, Nhạc Vân, mình vận y phục xốc xếch, tóc tai bù xù, trông chẳng khác gì một tên thổ phỉ, từ trên ngựa nhảy xuống, khiến đám vệ binh gác cổng phủ Công chúa ngây người.

"Nhạc... Nhạc tiểu ca đó ư?"

"Sao nào, huynh đệ ta đây, giờ đã đủ khí phách chưa?" Nhạc Vân vỗ ngực, làm bộ ngực ưỡn thẳng, ra vẻ đại anh hùng, khiến mấy tên vệ binh không ngừng giơ ngón cái tán thưởng.

"Đủ lắm chứ, hảo hán, đầy khí phách!"

"Nhạc tiểu ca quả là hảo hán!"

Giữa những lời tán thưởng, có người dẫn hắn vào trong để gặp Nhạc Ngân Bình, người đang phụ trách công tác hộ vệ.

Tới một tiểu viện gần trắc điện, đợi Ngân Bình, mình vận trường sam trắng hiên ngang, vác theo cây trường thương, bước ra, người gác cổng bấy giờ mới nín cười mà lui. Quả nhiên, vừa nhìn thấy bộ dạng của đệ đệ, sát khí trong mắt Ngân Bình liền bùng lên: "Ngươi mấy ngày chưa thay xiêm y! Mấy ngày chưa rửa mặt ư!" Nàng liền muốn vồ lấy hắn mà đánh.

Hai tỷ đệ từ nhỏ đã lớn lên trong quân doanh cùng cha, những khi lâm trận hay tập trung thao luyện, cũng thường có lúc xốc xếch lôi thôi. Song, khi rời quân doanh, đệ đệ thường do tỷ tỷ trông nom. Mấy năm gần đây, là thời điểm quan trọng để cả hai lo liệu hôn sự, Nhạc Phi yêu cầu hai tỷ đệ – mà phần lớn là đệ đệ – phải sao cho ra dáng người. Bởi vậy, thường nhật, Ngân Bình đều trông coi sinh hoạt vệ sinh của Nhạc Vân. Thế nhưng, mấy ngày nay, Ngân Bình được phủ Trưởng Công chúa trưng dụng phụ trách công tác an toàn, Nhạc Vân vẫn lang bạt giang hồ bên ngoài, liền được tự do. Bấy giờ nhìn qua, quả nhiên chẳng còn ra dáng người nữa.

Nhạc Vân thuở nhỏ xen lẫn giữa đám lính dày dạn, ba quan niệm dường như đã bị Lưu Đại Bưu hun đúc. Vả lại, thời buổi này mười ngày nửa tháng không tắm rửa, không thay y phục nào phải chuyện gì to tát, hắn chỉ cảm thấy mình như vậy mới thật sự là bản sắc nam nhi. Hắn giờ cũng da dày thịt bậm, thấy tỷ tỷ tức giận đến độ muốn nổ đom đóm mắt, liền "hắc hắc hắc" chạy vòng quanh gốc cây trong sân, dù ăn một cước vào mông cũng chẳng giận hờn, miệng vẫn lẩm bẩm: "Xảy ra chuyện rồi, xảy ra chuyện rồi..."

"Ai mà chẳng biết có chuyện, chẳng thấy hôm nay cảnh vệ tăng cường thêm mấy phần ư?"

"Không phải đâu, tỷ à. Cha sắp đặt Từ Quế Sinh cùng nữ nhi Ngưu đại nhân ra mắt, Từ Quế Sinh gặp rồi lại từ chối hôn sự."

"...". Nhạc Ngân Bình im lặng một lát, nhịn không được lại muốn đạp cho hắn một cước: "Thế thì có can hệ gì tới ta!"

"Từ Quế Sinh lòng dạ ra sao, ngươi há chẳng rõ. Hắn vẫn đợi ngày ngươi chịu thua hắn đó thôi." Nhạc Vân nói đoạn, liếc trộm tỷ tỷ. Ngân Bình nhíu mày, có phần im lặng.

Từ Quế Sinh mà Nhạc Vân nhắc tới, là một thân vệ tướng quân của Bối Ngôi quân, tuổi tác tương tự Ngân Bình. Nguyên là cô nhi được cứu trên chiến trường kháng Kim, cùng Ngân Bình, Nhạc Vân coi như thanh mai trúc mã, cũng phần nào được Nhạc Phi coi trọng. Trong những ngày Ngân Bình tới tuổi cập kê, kẻ cầu hôn không ít, cả những người bạn thân hữu cũng đem lòng ái mộ, phần lớn đều bị Ngân Bình dùng vũ lực mà xua đi. Nhưng cũng có kẻ như Từ Quế Sinh, có giao tình từ thuở nhỏ, đánh cũng chẳng đi, khiến nàng có chút đau đầu.

Sau khi Ngân Bình giả vờ lập lời thề rằng phải đánh thắng nàng mới chịu gả, Từ Quế Sinh liền lấy danh nghĩa tỷ thí võ nghệ mà tìm Ngân Bình giao đấu nhiều phen. Người này theo Nhạc Phi, được coi là hảo thủ trên chiến trường, song đơn đấu về thương pháp lại không sánh bằng Ngân Bình. Khi thắng khi bại, song hắn chẳng hề nhụt chí, cứ mỗi đoạn thời gian lại hớn hở tìm tới Ngân Bình mà lĩnh giáo. Đến lúc này qua lại giữa hai người, đám người đều đã tỏ tường tâm tư Từ Quế Sinh, ngay cả Nhạc Phi cũng từng đích thân nói chuyện này với Ngân Bình. Chỉ là Ngân Bình cùng hắn tình nghĩa thâm sâu nhưng chẳng phải ái mộ, cuối cùng không ưng thuận, quan hệ đôi bên cứ thế mà kéo dài.

Nhạc Vân, kẻ lớn lên cùng tỷ tỷ, thấu hiểu nhất lời uy hiếp của nàng. Một câu nói khiến lửa giận của Ngân Bình tắt ngúm. Trong lòng đắc ý một phen, hắn bèn đi vào căn phòng cạnh viện, múc gáo nước lớn ực ực uống cạn, rồi mới quay ra nói chuyện chính sự: "Chuyện trưa nay ồn ào lớn lắm, tỷ, bên ấy nói sao?"

"Ngươi không phải đang lang bạt giang hồ ư? Có thu được tin tức gì chăng?" Ngân Bình, người có khí công tu luyện không tệ, bèn ngồi xuống chiếc ghế đá dưới bóng cây trong viện.

"Ta có thể dò được tin tức gì chứ, ta là người tốt mà." Nhạc Vân khẽ nhíu mày, gãi gãi mặt: "Bên ngoài giờ đều gọi ta Tiểu Diêm Vương, Tiểu Diêm Vương Nhạc Vân! Kẻ xấu đều biết ta, có mấy ai dám tùy tiện mật báo cho ta đâu... Ân, chắc là năm ngoái ta đánh bọn chúng quá mạnh tay rồi."

"Thế thì ngươi còn lang bạt giang hồ làm chi, chẳng phải là chẳng làm được chính sự gì, chỉ chạy ra ngoài rong chơi đó sao?"

"Cũng không phải vậy, có chút tiến triển rồi." Nhạc Vân xích lại gần, cũng ngồi xuống chiếc ghế đá, rồi nghiêng đầu: "Có một huynh đệ, rất có thể đã trà trộn vào đám bại hoại rồi, chỉ là mấy ngày nay có chút mất liên lạc, chưa thể xác định."

"Ồ?"

"Chuyện ở Ngân Kiều phường lần đó ấy mà..." Nhạc Vân thấp giọng. Chuyện hắn cùng Tả Hành Chu mưu tính, hắn không kể rõ chi tiết với Ngân Bình, song với tỷ tỷ, hắn cũng không giấu giếm hoàn toàn, bởi vậy Ngân Bình cũng biết được một phần, chỉ là chẳng rõ thân phận cùng chi tiết.

"...Thế thì ngươi cũng còn có chút công dụng đó nhỉ?"

"Đương nhiên là có chút công dụng." Nhạc Vân gật đầu tự tán: "Chẳng qua chuyện trưa nay, ta nghe nói có kẻ hành thích ở cổng Võ Bị Học Đường..."

"Hành thích Lý Tần tiên sinh."

"...Hả?" Nhạc Vân nhíu mày.

Ngân Bình mắt nhìn quanh viện lạc, rồi nói: "Lý Tần tiên sinh không hề hấn gì, La Thủ Vi chân nhân đã chặn thích khách. Người của Võ Bị Học Đường đã động binh khí, thậm chí suýt nữa dùng đến khinh khí cầu. Bộ Hình cũng đã phong tỏa hai con đường, nhưng thân thủ thích khách vô cùng cao, dựa theo lời La Thủ Vi chân nhân, khinh công của y lợi hại nhất, thủ pháp tựa như Lưu Vân Thiết Tụ, vả lại khi rút lui, còn dùng Phích Lịch đạn gây bụi mù." Ngân Bình nói đến đây, khẽ dừng một chút: "Ngươi có nhận ra điều gì chăng?"

"Giang Ninh, Kim Lâu đại nhai?" Nhạc Vân cau mày.

"Đúng vậy." Ngân Bình khẽ gật đầu: "Trừ vùng Tây Nam ra, trên giang hồ kẻ dùng Phích Lịch đạn kiểu môn phái lạ này chẳng nhiều, lại thêm khinh công cao thì càng ít ỏi. Kẻ này ở Giang Ninh từng đột nhiên ra tay, giết sứ giả Lưu Quang Thế phái đi, làm loạn thế cục bấy giờ. Nhưng sau đó Hà Văn nổi cơn điên, toàn bộ Giang Ninh đều loạn, mọi chuyện cũng thành một mớ bòng bong, cuối cùng chẳng ai tra ra y là ai. Nhưng theo tin tức từ Bộ Hình truyền đến, Thiết đại nhân nói rằng khinh công kết hợp Lưu Vân Thiết Tụ, rất giống lối đi của hòa thượng Thôn Vân, một tà phái cao thủ năm nào. Kẻ này tinh thông Thiết Cà Sa, song công phu áp hòm lại là khinh công. Nghe nói sư công ta từng ra tay với y, song y đều trốn thoát. Nếu quả thật là vị này đang gây rối ở Phúc Châu, tình hình sẽ vô cùng khó giải quyết. Thân thủ của y những năm này nếu không suy giảm, e rằng y cũng xếp vào hàng ngũ tông sư trong lục lâm."

"...". Nhạc Vân nghĩ ngợi, "Liệu có phải... những đại tộc kia mời y đến?"

"Có khả năng." Ngân Bình nói: "Người này năm đó làm việc chẳng có chút nguyên tắc nào, ham hưởng lạc, thích nữ sắc, tiếng xấu rõ ràng, thường là nơi nào có chỗ tốt thì y đến. Ở thành Giang Ninh hành thích, sau khi thành công thù lao ắt không thiếu, vừa vặn thích hợp loại người như y. Mà nay ở Phúc Châu cũng thế, các đại tộc đều có tiền nhưng chẳng có người, tên tuổi của y bởi vậy càng đáng giá. Bất quá... Cũng có chút nghi vấn."

"Là gì?"

"Vụ hành thích trưa nay, nhìn thật ra có chút lỗ mãng. Với thân thủ cao tuyệt như y, lại chỉ trốn trong một chiếc xe ngựa bên đường, đơn thương độc mã hành thích Lý Tần tiên sinh, một kích không trúng liền chạy thoát giữa thanh thiên bạch nhật, nếu là để giết người thì có phần ngu xuẩn... Năm ngoái ở Giang Ninh, vụ ám sát kia lợi hại hơn nhiều. Bấy giờ y đã ra tay thành công trước mặt các đại cao thủ như 'Lượng Thiên Xích' Mạnh Trứ Đào, 'Thiên Đao' Đàm Chính, 'Hầu Vương' Lý Ngạn Phong, cùng 'Thái Sơn Bàn' Kim Dũng Sanh. Lần này... Nếu cùng là một người, xét cho cùng vẫn cảm thấy có chút lỗ mãng."

"Chuyện trong lục lâm, lỗ mãng đâu phải ít." Nhạc Vân nói: "Có lẽ loại đại cao thủ này không muốn bị người chỉ huy, hay chỉ là y tùy tiện ra tay chứng minh một chút sự lợi hại của mình, lại hoặc là y căn bản là thẳng thắn mà làm, đều có thể xảy ra."

"Nhưng cũng có thể là Trần Sương Nhiên và đồng bọn đang mượn đó để xem xét bố trí trong thành, nhằm phòng bị khi thật sự động thủ." Ngân Bình nói: "Mặt khác, ngươi bên này phải chú ý, đoạn ngày tháng gần đây ngươi đánh tới đánh lui, rêu rao quá mức. Nếu thật là cao thủ thân thủ sánh ngang cha, sánh ngang Cao tướng quân đến Phúc Châu, muốn giết người lập uy, ngươi sẽ là kẻ đầu tiên bị để mắt tới. Ta không ở bên cạnh ngươi, ngươi hãy tỉnh táo chút."

"Ha ha, cái này ngược lại cũng tốt, tỷ, ta khinh công vẫn không sánh bằng hắn, nhưng ta lại da thô thịt..." Nhạc Vân vỗ ngực, đang muốn đắc ý, Ngân Bình bên kia ánh mắt ngưng tụ, bên cạnh thân đã không vang lên tiếng động, trường thương như trăn khổng lồ đứng dậy, xoay tròn mà đến, đâm thẳng mặt Nhạc Vân. Nhạc Vân lòng bàn chân, trên tay đều khẽ chống, thân hình lộn nhào lật ra phía sau, chiếc bàn đá bị hắn dùng tay đè, tính cả cái bệ đổ ầm xuống một bên. Ngân Bình trong tay thu thương về, Nhạc Vân thân hình đứng dậy cách đó hơn trượng, kinh hãi mồ hôi lạnh ướt sũng cả người: "Ngươi muốn mưu sát em trai ruột a ngươi!"

"Đây là để nói cho ngươi hay, cao thủ tranh chấp, thật sự muốn phân sinh tử, cũng chẳng mất quá lâu. Chỗ chí mạng của ngươi nào có liên quan gì đến việc ngươi da dày thịt bậm."

"...Tóm lại ta sẽ tự bảo vệ mình, ta từ chiến trường xuống tới..." Nhạc Vân lầm bầm trong miệng, sau đó đi qua dựng lại chiếc bàn đá và ghế bị hắn đẩy ngã. Ngân Bình ngồi ở bên cạnh, bấy giờ nghĩ nghĩ.

"Vụ hành thích trưa nay, nói rõ thích khách quả thực có khả năng đối với Lý Tần tiên sinh, Trưởng công chúa và những người khác động thủ. Nếu là như vậy, bên điện hạ này, ta liền càng chẳng thoát ra được. Ngươi ra ngoài đó, trước tiên... trước tiên hãy đi tắm rửa thay y phục, ăn mặc sao cho ra dáng người. Sau đó ghi nhớ phải khiêm tốn chút, đừng thật sự bị người bắt được giết để dương danh, ta cùng cha đều gánh không nổi người này."

"Đúng đúng đúng." Nhạc Vân dọn xong bàn đá: "Nhất định không làm hai lão mất mặt."

Ngân Bình liếc hắn một cái, sau đó im lặng một lát, đợi đến khi Nhạc Vân định đi, mới chợt nhớ ra một việc.

"À phải rồi, nói đến Ngân Kiều phường, có một chuyện, ta nói với ngươi một chút."

"Ừm?"

"Hôm ngươi diễn trò ở Ngân Kiều phường, theo lời ngươi kể, có một kẻ tiểu nhân không biết trời cao đất rộng, sau đó tìm ngươi gây sự, muốn lừa tiền ngươi, đúng không?"

"Đúng vậy, có việc này, bất quá chỉ là một tên nhị sỏa tử, ta đại nhân đại lượng không chấp nhặt với hắn."

"Ngươi mới là nhị sỏa tử!" Ngân Bình liếc xéo hắn: "Ta đem việc này kể với Trưởng công chúa như một câu chuyện cười. Trưởng công chúa nói, ngươi cùng người ở Ngân Kiều phường đánh nhau, còn đánh máu chảy đầy đất, sau đó ngươi đi bồi thường tiền, một đám bách tính ở Ngân Kiều phường, hoặc kính hoặc sợ còn chẳng kịp, sao dám níu lấy ngươi lừa bịp tiền. Hôm đó chúng ta đến Ngân Kiều phường nhìn thoáng qua, bên sạp bánh gạo là một đôi huynh đệ trẻ tuổi, kẻ vóc dáng hơi thấp kia, nhìn hành vi lỗ mãng ồn ào, nhưng nội gia tu vi cực sâu. Ta cùng hắn khí cơ cùng nhau dẫn, suýt chút nữa đánh nhau. Người ta hôm đó là cố ý tiêu khiển ngươi, đệ đệ ngốc của ta."

"Ấy..." Nhạc Vân cau mày, nghĩ nghĩ: "Vậy người này... ngày đó... hắn..."

"Không nhất định là người xấu." Ngân Bình nói: "Gần đây địa giới Phúc Châu phong vân hội tụ, nhân vật chính đạo tà đạo từ bên ngoài đến đều có, xuất hiện mấy kẻ lợi hại, cũng chẳng phải chuyện lạ. Người này một thân võ nghệ, lại chịu ra bày quầy bán hàng ở Ngân Kiều phường, nhiều lắm là chỉ là thấy ngươi phách lối mà trêu đùa ngươi một phen, vậy cũng không thể xem như có điều ác ý. Chỉ là đột nhiên nhớ tới chuyện này, ta phải thông báo ngươi một hai, miễn cho ngươi ngốc đầu ngốc não, tương lai lại bị người trêu đùa, còn đắc ý dào dạt."

"...Ân."

Ánh nắng chiều theo kẽ bóng cây rọi xuống, Nhạc Vân đứng đó nghĩ nghĩ, sau đó ồm ồm trả lời một câu.

"...Biết rồi."

Sau đó lại bị tỷ tỷ dặn dò một lượt như là tắm rửa thay y phục, tu chỉnh bộ dạng thổ phỉ và vô số chuyện khác. Một đường chạy trối chết theo phủ Trưởng Công chúa ra tới, Nhạc Vân hít thở một phen không khí tươi mới trên đường, sau đó có chút mờ mịt mới cưỡi ngựa rời đi. Hắn chuyến này ở Phúc Châu cũng chẳng có quá nhiều thành tích, một mặt án Chung Nhị Quý bị vu hãm vẫn không có quá nhiều tiến triển, mặt khác giờ đây người trong lục lâm đều sợ hắn, cũng khiến hắn không có quá nhiều tin tức có thể nghe ngóng. Mặc dù Tả Hành Chu tựa hồ đã thành công xâm nhập vào địch nhân bên kia, nhưng suy cho cùng không phải tự mình tham dự. Tiếp xuống, trừ việc rời xa tỷ tỷ mà trở nên hơi tự do một chút, việc có thể làm thật sự không nhiều lắm. Hay là có thể tiếp tục làm mưa làm gió, hấp dẫn cao thủ như hòa thượng Thôn Vân tới ám sát mình, nhưng cẩn thận suy nghĩ một thoáng, hắn cuối cùng vẫn còn lý trí. Nếu như có tỷ tỷ thông tuệ bên cạnh, lại tìm thêm mấy người giúp đỡ, hay là có thể làm chuyện dụ rắn ra khỏi hang như vậy. Nhưng dưới tình cảnh một mình, hấp dẫn tới tông sư cấp cao thủ ám sát, thì trừ mất mặt ra dường như cũng sẽ không có quá nhiều kết quả. Về phần tên nhóc gây chuyện ở Ngân Kiều phường kia, hắn ghi tạc trong lòng, trong lúc nhất thời cũng không hề quá mức để ý.

Cứ thế một đường trở lại viện lạc đang ở, người giữ cửa tới báo cáo, buổi chiều có người tới cửa bái phỏng, thấy hắn không ở nhà, liền lưu lại một phần thiếp rồi trở về. Lấy ra thiếp vừa nhìn, kẻ muốn gặp hắn, là Tả Văn Hiên của Tả gia. Nhạc Vân nhăn đầu lông mày. Biết rồi đã xảy ra chuyện.

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Kiếm Tu [Dịch]
BÌNH LUẬN